Bỗng dưng bị nhớ nhiều thứ thế. Tự nhiên nhớ Festival 2009 anh và tôi cùng đứng nghe ca nhạc, nghe đứa bạn lớp tôi hát trên sân khấu bài: Chúc em ngủ ngon, và giờ tôi đang nghe nó.
Bây lâu nay, tôi vẫn nhớ anh đấy và tôi chẳng thể đón nhận tình cảm của bất cứ ai. Tôi cứ định mở ra, tôi cứ định thử, thì tôi lại khép lại. Hình ảnh của anh luôn xuất hiện, làm tôi không thể nào đón nhận những điều mới.
Haizzz. Quả thật, thời gian chỉ giúp chúng ta quen dần với cuộc sống mới mà thôi. Nó chả xóa nhòa đi cái gì cả.
Nhưng, những gì nhớ nhung và tiếc nuối, chỉ là con người của ngày hôm qua, còn hiện tại, sao thấy nó xa lạ đến thế.
Lâu nay, tôi chả nhắn tin với anh, chả liên lạc với anh, chả theo dõi cuộc sống của anh, và tôi thấy bình yên.
Tôi biết rằng, là con gái lúc nào cũng cần độc lập. Không chỉ độc lập về tài chính mà còn độc lập về tinh thần. Vì lẽ đó mà tôi sợ, tôi sợ cái cảm giác thấy anh hạnh phúc bên người nào khác. Lòng tôi lại nhói, nên tôi tìm cách tránh xa những thứ làm ảnh hưởng không tốt đến cuộc sống của tôi.
Cuộc sống đôi khi thật buồn cười, buồn đếch thể cười nổi.
Tất cả những thứ bên ngoài, đều là vỏ bọc.
Chiếc áo không thể làm nên thầy tu :)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét