Thứ Sáu, 31 tháng 3, 2017

Nhớ Mẹ

Buổi tối, ngồi lục lại đống ảnh ngày xưa, lục lại ảnh của Mẹ những năm 2014, bỗng thấy nhớ Mẹ quá Mẹ ơi.

Vẫn ngôi nhà đó,

Vẫn cái cổng đó,

Vẫn khoảng sân đó,

Đã từng có Mẹ

Nhưng giờ không còn nữa. Mọi thứ chỉ còn là những ký ức chôn sâu, chôn thật sâu, sâu đến nỗi thi thoảng lắm con mới dám mở ra, bởi mỗi lần mở là mỗi lần con trào nước mắt. Mỗi lần nhìn thấy ảnh của Mẹ là nước mắt con lại rơi, chẳng biết đến bao giờ mới thôi như vậy.

Nhớ Mẹ.

Nhớ những ngày con về, thấy Mẹ ngồi bóc hạt nhãn.

Nhớ cái lúc cùng Mẹ đi cấy, con cứ dẫm theo từng bước chân của Mẹ trên bờ ruộng.

Nhớ những ngày cùng Mẹ đi gặt, đi cấy thuê.

Nhớ cái ngày nhà Mình làm nhà, Mẹ vất vả biết nhường nào.

Nhớ cái ngày Mẹ đưa con đi nhập học, nhớ lúc hai Mẹ con mình đi ăn cơm, nhớ lúc Mẹ bắt xe bus từ nhà chú CHường về nhà bà Nhật. Đợt đó Mẹ chẳng có điện thoại, con cứ lo lắng không biết Mẹ đã về đến nhà hay chưa. Lúc chú Chường điện cho bà Nhật biết rằng Mẹ đã về nhà bà, con mới thở phào nhẹ nhõm.

Mẹ, Mẹ à, giờ Mẹ đang thế nào rồi? Mẹ có nhớ con không?

Nhớ lần Mẹ ốm lên đây, con, Mẹ và dì đi xe bus đi khám. Dịch phổi của Mẹ bị trào ra, Mẹ khó thở, Mẹ muốn về nhà, Mẹ không muốn khám bệnh.

Nhớ những ngày ở viện phổi, Mẹ phải cố gắng biết chừng nào, đến lúc nhận kết quả Mẹ vui mừng và xin nhà về. Lúc đó Mẹ vui lắm phải không Mẹ,

Mẹ, Mẹ à... Bao giờ những ngày xưa ấy mới tr

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design