Lòng mình... bây giờ cảm giác sao nó mỏng manh đến thế? Gượng dậy được vài hôm, chỉ cần một tin nhắn hay một cú điện thoại cũng làm mình phải suy nghĩ.
Buồn, lo lắng, nặng nề và bồn chồn là cảm giác hỗn độn lúc này.
Thật sự thì, đã bao lần như vậy, mình cứ tưởng mình đủ bản lĩnh để đối mặt với tất cả mọi thứ. Nhưng bây giờ thì, vẫn đâu vào đó.
Mình cố mạnh mẽ, cố gắng điều khiển mọi chuyện theo ý nghĩa của mình. Thật khó quá. Bất cứ cái gì liên quan đến gia đình cũng làm lòng mình chẳng yên, thật chẳng thể yên an được. Bỗng thấy tình yêu nam nữ sao nhỏ bé đến như vậy.
Buồn.
Lại là những ngày tâm trạng tồi tệ, chẳng muốn làm gì, chẳng muốn chơi gì.
Bây giờ, cũng chẳng còn thiết tha tâm sự với ai. Cứ thích cuộn mình trong cái thế giới nhỏ bé và cô đơn của mình. Chẳng muốn nghe ai nói, chẳng muốn nói với ai. Thích yên tĩnh một mình.
Bây giờ, tâm hồn mình sao lại mong manh và nhạy cảm đến thế. Cảm giác mỏng như thủy tinh, chỉ cần chạm nhẹ một cái, cũng vỡ tan...
:(
0 nhận xét:
Đăng nhận xét