1 tháng rồi mới về quê. Rồi lên, thấy hụt hẫng lạ.
Tự nhiên muốn khóc, thấy nhớ gia đình. Muốn ở nhà. Vậy mà về nhà lại chẳng có thời gian ở nhà mấy.
Chiều tận 4h hơn mới về đến nhà. Loanh quanh mỗi nhà một tí rồi đi nấu cơm, ăn cơm, giặt quần áo. Tối đưa 2 thằng em đi ăn chè, cho bọn nó thay đổi không khí và cũng muốn đưa thằng em mình ra ngoài sau những ngày nó nằm lỳ ở nhà tự kỷ.
Về nhà, biết nó chịu đi học lại, mình thấy nhẹ nhõm và mừng. Hi vọng nó cố gắng học thật tốt. Ít nhất giờ cũng thấy nó có tí thay đổi, biết quan tâm đến mọi người trong gia đình hơn, cười nói hơn chứ mặt không lầm lầm lỳ lỳ như trước nữa.
Nhưng mà, cái chỗ phổi của Mẹ mình sưng to quá, cái hạch nó sưng to quá, bao giờ nó mới lặn xuống nhỉ? Liệu nó có lặn xuống không nhỉ? Người Mẹ gầy quá, mình lên đây, cứ suy nghĩ, và hình ảnh đó cứ đập vào mắt mình khiến mình buồn.
Mình buồn lắm, buồn lắm, mình muốn có người chia sẻ với mình. Muốn có người hiểu mình. Muốn có người đưa mình đi chơi để mình không nghĩ linh tinh nữa. Mình yếu đuối rồi, mình không thể gồng mình lên được nữa.
Mình buồn...
0 nhận xét:
Đăng nhận xét