Híc, sáng nay vừa nấu cơm vừa đọc những chương cuối của Chiến Binh Cầu Vồng - Andrea Hirata mà lòng mình buồn rười rượi. Lần đầu tiên mình đọc một cuốn sách mà vừa đọc mình vừa khóc. Khóc thương cho số phận của 10 đứa trẻ đó. Buồn, chỉ một từ buồn thôi. Híc Híc
Không lẽ định mệnh xoay vần thật sao, không lẽ tương lai của những đứa bé đầy nhiệt huyết, can đảm đó không thể chống chọi được với cuộc sống làm culi hay sao?
Không lẽ số phận trớ trêu thế hay sao?
Chúng đã từng rất cố gắng mà. Mình vẫn còn nhớ cái cảnh bao nhiêu cái máy xúc cứ làm việc như muốn nghiền nát ngôi trường đó, còn bên trong Lintang say sưa giảng bài cho các bạn. Hình ảnh đó thật đẹp biết bao nhiêu.
Cuộc sống là một cuộc đấu tranh sinh tồn. Họ đấu tranh quá nhiều, và đến lúc mệt mỏi muốn buông xuôi. Đến cô Mus cũng nản lòng khi không thể làm nào khác để cứu vãn ngôi trường. Cô chọn cách buông xuôi. Nhưng không, Lintang và một số bạn còn lại vẫn say sưa đến trường học. Và Lintang đứng lên dạy các bạn tất cả các môn. Sự việc đến tai cô Mus, cô đạp xe thật nhanh đến trường, từ xa cô nghe thấy tiếng Lintang đang say sưa giảng bài cho các bạn. Mắt cô rưng lệ, rồi cô đi thuyết phục những bạn còn lại đi học. "Đừng bỏ học" là câu mà Lintang nói với các bạn. Dù bất cứ hoàn cảnh nào đi chăng nữa cũng đừng bỏ học.
Nhưng rồi một ngày, mọi người không còn thấy Lintang đi học nữa. Một bức thư được gửi đến. Cô Mus cầm trên tay mà nước mắt trào ra.
Bố Lintang mất!
Lintang là con cả trong gia đình mười mấy người. Lintang phải nghỉ học để đi làm nuôi mười mấy cái miệng ăn.
Đọc đến đây, nước mắt mình nhòa đi. Thương quá, thương cho Lintang quá.
Thần đồng là vậy, giỏi là vậy, Lintang là người đầu tiên đem về chiếc cúp học sinh giỏi cho một ngôi trường làng mấy chục năm chưa bao giờ có được vinh dự đấy. Cậu ấy đã chiến thắng hàng trăm học sinh đến từ các trường lớn khác để giành được chiếc cúp đấy.
Bố Lintang mất cùng đồng nghĩa với việc ước mơ của cậu bị chôn vùi, tương lai tươi sáng cũng dập tắt, nguồn hi vọng của cả gia đình bỗng dưng lụi tàn. Buồn, buồn.
Để Lintang tiếp tục được đi học, Mẹ cậu đã đưa cho cậu chiếc nhẫn cưới để bán nó đi lấy tiền sửa xe. Vâng, giá trị của chiếc nhẫn cưới đó chỉ đủ để thay 2 cái lốp xe và 1 cái xích :(. Giây phút đó, cậu hứa với Mẹ sẽ giành được danh hiệu học sinh giỏi. Và cậu đã làm được.
Buồn quá Lintang ơi :( Tớ bị buồn vì cậu rồi đấy :( :( :(
0 nhận xét:
Đăng nhận xét