Thứ Năm, 7 tháng 7, 2016

Đến bao giờ....

Sáng nay gọi điện cho Mẹ, lại đập vào tai là những lời trách móc Bố. Cái giọng the thé chua chát của Mẹ làm mình thấy chói tai.

Buồn, thực sự là buồn.

Chẳng biết nói thế nào. Vì nói thật, nói mãi chả nghe. Nên kệ thôi.

Haizzz....

Giá mà mình chẳng biết suy nghĩ thì tốt. Giá mà mình cứ cười hồn nhiên như một con ngố thì tốt. Sâu trong lòng mình, bao nhiêu cái lo toan không tiêu đề cứ ngổn ngang. Haizzzz, chán lắm ạ. Chẳng biết nên làm thế nào. Cứ thong dong như một cánh diều không có phương hướng vậy.

Ờ thì, ngày trước dù có thế nào, dù gia đình có chuyện buồn thế nào, cũng có người ở cạnh mình, động viên mình, an ủi mình. Còn bây giờ, chỉ có một mình mình. Nhưng mình sẽ làm được mà, mình mạnh mẽ mà, mình chẳng cần ai, mình chẳng phải phụ thuộc vào ai. Mình làm được. Mình chịu đựng được. Mình ổn.

Ít nhất, thì đến thời điểm này, mình vẫn béo tốt đó thôi. Đó chính là minh chứng cho việc mình vẫn sống rất tốt nếu không có ai bên cạnh. Đúng không?

Buồn..... miên man, cứ gọi điện về nhà là lại vậy.

Và thực sự là, mình chán lắm rồi, mình chỉ muốn cuộn tròn trong cái thế giới của mình mà thôi. Chẳng muốn quan tâm điều gì cả đâu ạaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Như vậy có được không??????????

Đến bao giờ mới kết thúc những ngày tháng như thế này????????

Mình muốn một gia đình hạnh phúc, yên bình. Khó quá hay saoooooooooooooooooooooo????????????

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design