Sáng nay nhận được điện thoại của Bố, đoán ngay là có chuyện gì. Thực lòng chẳng muốn nghe, vì nghe lại nghĩ. Cơ mà thôi, lại nhấc máy lên gọi lại.
Lúc chưa nghe, đã tưởng tượng ra đủ chuyện không hay. Thật khổ khi lúc nào cũng phải lên dây cót tinh thần để sẵn sàng đón nhận một điều gì đó. Nhưng nghe tin còn buồn hơn, thằng em mình đi tập trung lại bỏ về, chẳng biết lý do vì sao, nhưng cái tính cứng đầu của nó có lẽ là nguyên nhân.
Có lẽ, bị vài thằng trêu, nó tức tối bỏ về, tính trẻ con, có lớn mà chả có khôn. Hình hài thì lớn đấy nhưng bộ óc thì nhỏ bé vô cùng. Chẳng biết nói với nó làm sao, thấy ghét, muốn chửi, mà chửi lại sợ nó tự ái...
Rồi nghĩ đến thương Bố thế, hôm qua mưa bão, cũng vào trường gặp thầy hiệu trưởng rồi xin cho con học ở lớp mà nó muốn. Buồn, thật là buồn ạ... tôi buồn miên man đấy. Ấy thế mà, cái dáng hao gầy đấy cũng có làm cho nó nghĩ ngợi đâu? Cái bản chất ngông cuồng và trịch thượng vẫn còn, chẳng thay đổi gì... Buồn, tôi buồn đấy.
Haiz, nghĩ về gia đình, mà não nề quá ạ. Bao giờ mới hết những ngày tháng như thế này. Dù rằng luôn tự nhủ, phải cố gắng lên, phải mạnh mẽ lên, nghĩ suy nhiều được gì đâu, chôn chặt nó trong lòng rồi làm việc có ích hơn đi. Cơ mà thi thoảng cứ rơi vào cái trạng thái không muốn làm gì, không muốn làm cái gì hết, cứ thả trôi cho tâm hồn mình nó bồng bềnh, bồng bềnh vậy thôi...
0 nhận xét:
Đăng nhận xét