Thứ Tư, 13 tháng 7, 2016

Mất ngủ - người như đi mượn vậy trời :(

Híc mới có 2 hôm mất ngủ thôi, mà giờ tinh thần làm việc của mình sao nó lại rạo rễ đến thế. Chả muốn làm cái gì cả. Đầu cứ tưng tưng lên á :( Thật là mệt mà. Híc Híc

Bây giờ ước, ước gì có một chiếc giường ở đây thì tốt. Một chiếc giường thật êm ái và thơm mát. Mình sẽ nằm ngay xuống, xõng xoài ngủ một giấc thật ngon. Lâu lắm rồi chẳng có giấc ngủ nào sâu cả. Muốn sang nhà cái Thương ngủ quá. Ở nhà nó không khí trong lành, thoáng mát, ngủ ngon. Híc Híc

Ối zời ôi, mắt díu lại, đầu lâng lâng, người mệt mệt như kiểu mình đang trong cơn mê vậy. Híc Híc. Mệt quá đi mất ạ.

Ngáp ngáp...

Sao lâu đến trưa thế nhỉ. Trưa ăn xong, đánh một giấc rồi tỉnh táo chiều làm việc.

Hay tại hôm qua mình không ăn cơm nên nó lả nhỉ :( Sáng qua ăn một bát, trưa qua không ăn rồi tối qua ăn bún :( Đêm về đói cũng chả buồn ăn gì cả. Híc Híc

Người đi như mượn á :(

Ôi tại sao lại ngồi ở cái tầng 5 này nhỉ? Giờ được ngồi ở tầng 4 có phải thung thướng không? Chí ít thì mình cũng được thoải mái xõng xoài ra ghế mà ngủ, cho đỡ mệt. Tỉnh táo rồi làm. Ở cái tầng 5 này mọi thứ thật bí bách. Cái camera chỉa thẳng vào mặt lúc nào cũng có người soi. Có một ông giám sát hắc xì dầu, mặt đen như bao công nhưng mà được cái cũng dễ tính với mình. Có lẽ mình đi hay tươi cười chào hỏi và luôn tỏ ra biết điều.

Híc, rồi tự nhiên nghĩ chẳng biết làm ở đây được lâu không nữa ta. Thấy chan chán cái nghề này rồi, không làm cái này thì làm cái gì nhỉ? Đi bán cao ngựa là đúng rồi. Nhưng mình thích kinh doanh mà. Tự mình đi ship hàng, một cảm giác thung thướng mà kẻ đi làm thuê chẳng bao giờ có được.

Ôi lại nghĩ đến chuyện ở nhà, thật là buồn ạ. Chẳng biết thằng em nó định thế nào. Muốn cho nó đọc chiến binh cầu vồng mà chỉ sợ nó không đọc. Giờ nó cứ nằm lì ở nhà.

Nghĩ mà buồn.

Ai có thể hiểu được mình :(

Bạn Nam có hiểu được không nhỉ? Có lẽ là có, nhưng bạn ấy cứ làm sao. Híc, mình chẳng thích mỗi lần nc mà bạn ấy cứ nói to, như thể cáu gắt với mình vậy. Mình ngứa tiết, thái độ lại, dù rằng trong lòng mình nghĩ khác.

Haizzz. Bao lâu rồi, mà vẫn bị tương tư bạn ấy. Chẳng biết, nó cứ tự nhiên như thế mới khốn nạn. Nỗi nhớ bạn ấy cứ len lỏi vào trong não mình. Dù rằng biết hai thế giới đối lập với nhau quá đê. Haizzzzzzz

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design