Phải chăng mình đang hoàn toàn tĩnh tâm trong cái thế giới của mình?
Buổi tối, chẳng nói chuyện với ai, nấu mì tôm ăn, xem thời sự, xem the face... rồi viết blog, và sau đó sẽ làm việc...
Cuộc sống như này mình đang cảm thấy rất là bình yên, thực sự là bình yên. Và chưa bao giờ cảm thấy mình tĩnh đến cái mức như thế này. Có thể, mình đã lấy lại được cân bằng sau khoảng thời gian vấp ngã, vật vã, đau khổ, và kêu gào trên mạng xã hội.
Nhưng mình cũng lo sợ. Lo sợ tình trạng này kéo dài, mình sẽ ế mất :))) vì mình không có nhu cầu cần đến ai, cần tâm sự với ai, cần chia sẻ với ai. Thực sự là như thế.
Nếu như ngày xưa, chắc chắn mình sẽ đăng lên mạng xã hội vài cái stt. Nhưng bây giờ, chán chả buồn đăng. Mình đã nghĩ đến ngày này lâu rồi. Nghĩ đến cái lúc mà sợ nhất chính là lúc trơ lỳ cảm xúc. Mà thực sự, giờ phút này mình đâu có trơ lỳ? Chỉ là mình muốn sống trong cái thế giới của mình mà thôi.
Cái cảm giác, chẳng nhung nhớ ai, chẳng phải lo cho ai, chẳng phải bận tâm đến ai. Cũng thích.
Thực sự, là mình đang trốn mọi phiền hà thôi. Mình sợ không dám gọi điện về nhà, sợ lại buồn thêm. Mà buồn thêm thì thực sự là chẳng giải quyết được vấn đề gì cả, đúng không nào? Buồn chỉ làm ảnh hưởng đến công việc hiện tại thôi mà.
Ái za, dù sao thì, bây giờ cũng nên đi làm việc để thấy một ngày thứ 7 có nhiều ý nghĩa. Nhỉ ^^
0 nhận xét:
Đăng nhận xét