Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2016

Nắng

Chiều chủ nhật trời nắng chang chang. Trên tầng 5 lại một đôi nữa chuyển đi. Xóm yên tĩnh đến lạ. Có mỗi một mình mình ở cái tầng 4 này. Có 4 phòng thì chỉ ở 3, 2 phòng còn lại đi làm. Còn mình mình...

Yên tĩnh hay lắm nhé.

Mình ngủ chẳng ai làm phiền. Mỗi tội nóng quá chả ngủ được.

Mình bật nhạc chả ai đánh nhau với mình.

Nhưng mà cũng cô đơn.

Cơ mà, hình như cái chữ cô đơn nó gắn vào cuộc đời mình rồi. Nên mình kệ, coi nó như bạn thôi. Nhỉ.

Hôm nay nóng quá, chắc ở nhà cũng nắng nóng chẳng kém. Chắc Mẹ mệt lắm đây. Haizzzz, cố lên tuần sau được về rồi mà. Được nhìn thấy Mẹ rồi, chẳng biết sẽ được nhìn bao nhiêu lần nữa. Tự nhiên ngĩ đến cái lưng của Mẹ mà khóe mắt cay cay... nghĩ đến những điều phía trước mà bận lòng. Thôi thì, hiện tại cứ phải cố mà vui thôi chứ biết làm sao nhỉ? Cuộc sống mà, không ai khổ mãi đâu phải không? Rồi thằng em mình sẽ được sung sướng và nên người, rồi hi vọng bố mình sẽ được an yên những lúc cuối đời không có Mẹ.

Buồn.

Có lẽ Mẹ chẳng thể nhìn thấy mình trong ngày mình mặc váy cưới. Chắc Mẹ cũng chẳng biết mặt con rể đâu nhỉ? Có lẽ, có lẽ,... hay mình không lấy chồng, mình ở vậy, có được không?

Buồn.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design