Tối thứ 6, tự cho phép mình nghỉ làm một hôm để ngồi đọc lại những gì đã qua. Bỗng thấy mình mạnh mẽ đến thế.
Đợt Mẹ ốm, thật vất vả, thật kinh khủng, và chỉ có niềm tin mới giúp mình vượt qua nhiều thứ. Vậy mà bây giờ, mình lại buồn não nề...
Buồn vì Bố Mẹ chẳng tỉnh ngộ, buồn vì Bố Mẹ vẫn đối xử với Bà như vậy, buồn vì thằng em học hành dở dang, chưa biết tương lai thế nào...
Nhiều chuyện, nghĩ đến mà lòng ngổn ngang. Nhiều lúc, muốn lấy chồng quách đi cho xong. Nhưng lấy chồng liệu có vui không khi mà gia đình nhiều chuyện như thế...
Bao giờ mới yên ấm được đây?
Toàn là những dấu ... và dấu ? bỏ ngỏ, không có lời giải đáp.
Chẳng biết phải làm thế nào nữa cả.
Thằng em liệu nó có học tiếp hay không? Liệu học nó có tu chí hay không? Còn Mẹ nữa, cơn đau dầy hơn, cáu gắt nhiều hơn, khó tính nhiều hơn, chấp vặt nhiều hơn...
Bố thì gầy đi nhiều hơn, da đen đi nhiều hơn, ánh mắt lo âu nhiều hơn, cái dáng thất thểu nhiều hơn...
Thằng em ở nhà, gia đình như thế, nó chán cũng đúng. Nó khổ hơn mình, vì mẹ đang ốm. Ít nhất năm cấp 3 của mình, gia đình vẫn còn bình yên, không sóng gió như bây giờ. Bỗng thấy thương nó quá. Vừa giận, cơ mà cũng vừa thương...
Haizzz, xoay quanh những câu chuyện gia đình. Bao giờ mới hết ngổn ngang đây.
Bỗng thấy, tình cảm nam nữ là những thứ thật xa xỉ, là những thứ thật nhỏ bé trong cái thế giới này.
Gia đình mới là tất cả...
-----
Hôm nay muốn viết, muốn viết thật nhiều. Một buổi tối mình thả trôi cảm xúc, thả trôi tất cả mọi thứ. Một buổi tối muốn buồn, muốn buồn một tí, muốn nghĩ một tí. Buồn sau những chuỗi ngày cố gắng dùng lý trí, cố gắng để làm việc, để đập tan đi những cái lo toan bấy lâu nay.
Nghe một bản nhạc buồn cũ rích từ lâu, lòng nặng nề đến não nề. Cái cảm giác này, vẫn có bấy lâu nay, vẫn có từ trước giờ. Chỉ là muốn tĩnh lại, chẳng muốn làm gì, chẳng muốn chơi gì, chẳng muốn nói chuyện với ai...
Giờ thực sự, chẳng ai có cảm hứng để mình nói chuyện. Thực sự thì mình không thiếu người để chia sẻ mà. Nhưng chẳng muốn chia sẻ với ai, cứ thích thu mình lại. Thấy mọi thứ sao nhạt nhẽo đến thế.
Bỗng thấy chả còn tình cảm gì với bạn Nam. Bỗng thấy nhẹ nhàng, vì những nỗi buồn của mình chất chứa quá nhiều, chẳng đủ để chấp nhận những niềm vui mới chăng?
Lòng vẫn còn nặng nề lắm...
Nhớ quãng thời gian đã qua, hạnh phúc biết nhường nào? Chẳng phải đang rất hạnh phúc sao? Có lẽ đó chỉ là do một phía mình cảm nhận thôi nhỉ?
Ôi, chỉ hôm nay dở hơi thôi nhé. Hôm nay là đầu tháng đó, đừng để dây dưa cả tháng trời nhé Dịu owiiiiiii.
Bây giờ, ngồi ước, ước được ở nhà, ra ngoài hiên ngồi, trăng thanh gió mát, hít hà khí trời thơm tho và dịu mát. Muốn buông bỏ tất cả những nỗi lo toan, những buồn bực trong lòng để mà tận hưởng.
Haizzz
Nghĩ về gia đình, lòng nặng trĩu, nặng trĩu.
Mình đã từng nghe ở đâu đó nói rằng : bạn khổ nhất là khi nhìn thấy người thân của mình đau khổ mà không giúp được gì. Phải....
-----
Hôm nay muốn viết, muốn viết thật nhiều. Một buổi tối mình thả trôi cảm xúc, thả trôi tất cả mọi thứ. Một buổi tối muốn buồn, muốn buồn một tí, muốn nghĩ một tí. Buồn sau những chuỗi ngày cố gắng dùng lý trí, cố gắng để làm việc, để đập tan đi những cái lo toan bấy lâu nay.
Nghe một bản nhạc buồn cũ rích từ lâu, lòng nặng nề đến não nề. Cái cảm giác này, vẫn có bấy lâu nay, vẫn có từ trước giờ. Chỉ là muốn tĩnh lại, chẳng muốn làm gì, chẳng muốn chơi gì, chẳng muốn nói chuyện với ai...
Giờ thực sự, chẳng ai có cảm hứng để mình nói chuyện. Thực sự thì mình không thiếu người để chia sẻ mà. Nhưng chẳng muốn chia sẻ với ai, cứ thích thu mình lại. Thấy mọi thứ sao nhạt nhẽo đến thế.
Bỗng thấy chả còn tình cảm gì với bạn Nam. Bỗng thấy nhẹ nhàng, vì những nỗi buồn của mình chất chứa quá nhiều, chẳng đủ để chấp nhận những niềm vui mới chăng?
Lòng vẫn còn nặng nề lắm...
Nhớ quãng thời gian đã qua, hạnh phúc biết nhường nào? Chẳng phải đang rất hạnh phúc sao? Có lẽ đó chỉ là do một phía mình cảm nhận thôi nhỉ?
Ôi, chỉ hôm nay dở hơi thôi nhé. Hôm nay là đầu tháng đó, đừng để dây dưa cả tháng trời nhé Dịu owiiiiiii.
Bây giờ, ngồi ước, ước được ở nhà, ra ngoài hiên ngồi, trăng thanh gió mát, hít hà khí trời thơm tho và dịu mát. Muốn buông bỏ tất cả những nỗi lo toan, những buồn bực trong lòng để mà tận hưởng.
Haizzz
Nghĩ về gia đình, lòng nặng trĩu, nặng trĩu.
Mình đã từng nghe ở đâu đó nói rằng : bạn khổ nhất là khi nhìn thấy người thân của mình đau khổ mà không giúp được gì. Phải....
0 nhận xét:
Đăng nhận xét