Thứ Năm, 30 tháng 6, 2016

Tương tư chàng Công An

Zời ạ.

Trước kia tôi vốn rất ghét Công An, ghét cay ghét đắng vì nghĩ cái nghề này nó tiêu cực, toàn ăn tiền của dân. Ấy thế mà thời gian này tôi lại bị cảm nắng chàng Công An có chết không cơ chứ.

Híc, tôi đã đẩy họ ra rồi cơ mà. Tại sao giờ tôi lại nhớ hơn là thế quái nào nhỉ?

Tôi không hiểu nổi mình nữa.

Tại sao nhỉ?

Từ hôm không nói chuyện nữa, đêm nào tôi cũng mơ thấy họ. Có hôm mơ ngồi sau xe họ đèo, buồn ngủ, tựa vào lưng họ ngủ, ôi sao mà lãng mạn đến vậy.

Rồi hôm qua mơ họ quay lại với ny cũ. Lòng buồn rười rượi....

Ôi, tôi tưởng con tim tôi chai sạn rồi chứ, tại sao lại đi thổn thức vì một người mới gặp được có 2 lần vậy ta?

Ôi, ngấm từ lâu vậy trời. Say nắng ngay từ ngày đầu mà bây giờ vẫn chưa tỉnh à?

Ôi mẹ ơi. Cái cảm giác này cũng thú vị ra phết. Chỉ biết là, mỗi lần nhắc đến họ là lại mỉm cười. híc híc, có lẽ nào chỉ mình tôi đơn phương không ta?

Thôi, dù sao thì cũng chấm dứt rồi. Nghĩ là chi nhiều cho mệt. Nhở. Làm việc thôi. Nghĩ một tí thôi, rồi phải làm việc, phải làm việc.

Dùng lý trí để ép buộc cảm xúc theo ý mình. 

Hehehe

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design