Mình thật vô tâm.
Nhưng hôm nay, khi nghe bài hát nghĩ về Cha. Lòng mình xúc động lạ. Từng lời hát thấm không thể tả được. Sao nó đúng quá trời.
Nhớ đến hình ảnh mỗi lần về quê, bố ra đón, cái áo bạc màu, cái kính của chú cho, cái mũ cũ kỹ, đôi dép tổ ong huyền thoại... ngồi trên chiếc xe 82 của ông cậu, thấy thương quá, tội quá.
Gần 60 tuổi rồi đấy, chứ ít gì. Vậy mà vẫn phải nặng gánh vì con cái.
Buồn.
Thật Buồn
Vẫn phải phục vụ con, phục vụ vợ ốm. Vẫn phải tất bật chạy ngược chạy xuôi.
Như đợt vừa rồi, thằng em mình có chuyện không vui, Bố chạy đi chạy lại mấy lần. Mình về thấy cái dáng gầy gầy, lóc cóc trên chiếc xe máy đã cũ. Nhìn sao mà thương đến thế.
Có thể, bố mình không giỏi bằng bố của người khác. Nhưng tình thương dành cho con đâu có vì thế mà ít đi, đúng không?
Có thể, bố mình không được người ta nể trọng, nhưng cũng không phải vì thế mà không thương vợ, thương con.
Tất cả tình thương của các ông bố, bà mẹ dành cho con cái đều là như nhau. Chỉ có điều cách thể hiện khác nhau.
Những người thể hiện tốt thì ta có thể nhìn thấy, nhưng những người không biết cách thể hiện, phải thật tinh tế chúng ta mới cảm nhận được.
Còn nhớ lần về quê gần nhất, mình chụp ảnh Bố, đôi mắt thất thểu, lo lắng vì chuyện của cu em. Sao mà thương đến thế. Nghĩ mà tội. Chả biết làm gì ngoài an ủi ông bà lạc quan. Biết làm gì nữa đâu. Buồn thật buồn.
Nhiều lúc nghĩ về gia đình. Buồn chứ. Những buồn thì giải quyết được gì. Chúng ta phải học cách kìm nén cảm xúc để làm những việc của hiện tại. Đúng không :)
Xin mạn phép được chép lời bài hát này vào đây. Mình sẽ không phân tích gì nhiều, cảm nhận hay hay không là ở mỗi người :)
" Đường phố quen con về,
chiều nắng tắt,
thành phố đang sang mùa đông.
Cha ngồi bên mái hiên,
một manh áo đơn sơ cùng năm tháng.
Nhìn dáng cha hao gầy,
một mái tóc giờ đã phai theo thời gian.
Cho đời con lớn khôn,
chợt hôm nay ngoài hiên mùa đông đến.
Ngày nào đó lúc con thơ gọi tiếng cha,
cuộc đời ngỡ sẽ trôi theo ngàn gấm hoa.
Rồi bão tố rớt trên vai, đời dài bao gian khó.
Mồ hôi cha ướt những lối con qua.
Từng ngày tháng sống gian nan mà thiết tha,
cuộc đời đã biết tên con vì có cha.
Từng ngày tháng vẫn gian nan,
đời sờn bao vai áo
Tình cha lớn lao hơn ngọn núi cao! "


0 nhận xét:
Đăng nhận xét