Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2016

Phố xa ơi là Phố xa

Sáng thứ 7 đi làm, vẫn là cái tinh thần rạo rễ, chỉ ngong ngóng giờ về để bắt xe về quê.

Nghe bài Phố xa, tự nhiên nhớ lần đi uống nước với bạn Nam, nghêu ngao hát ^^

Và tự nhiên, tâm trạng đến lạ.

Và tự nhiên, muốn quay lại cái thời áo trắng đến thế. Muốn đứng giữa sân trường, ngẩng mặt lên nhìn hoa phượng rợp trời. Muốn gặp lại các bạn, muốn ngồi lại lớp cũ. Ôi cái thời cấp 3 đó, sao hồn nhiên và trong sáng đến lạ.

Một chút ngông ngông, nghịch nghịch, thẹn thùng, e ấp.

Thời cấp 3, mình đã từng thích một người suốt 3 năm. Có lẽ chỉ là đơn phương thôi. Cái cảm giác đi qua họ, tim đập chân run... từ đó đến giờ, không còn ai cho mình cảm giác đó nữa. Có chăng là những cảm giác thân thuộc, gần gũi, thân quen ^^

Nghe phố xa, tự nhiên nhớ đến những cơn mưa mùa hạ thời đi học. Đang đi đường, mưa bất chợt trút xuống, có lần thì tạt vào quán nào đó để trú mưa, cũng có lần tan học, nên cứ đi về thẳng, mặc cho mưa tát vào mặt, tát vào người. Cái cảm giác đó thật thích. Phiêu du trên con xe đạp mini, phóng thật nhanh như muốn đuổi theo thời gian.

Nghe phố xa, nhớ những lần vào hiệu sách cũ. Đợt đó mình ham đọc sách, cứ mỗi lần có tiền là lại vào hiệu sách cũ và trở thành khách hàng thân thiết ở đó luôn. Những quyển sách cũ kỹ được mình nâng niu vô đối. Trong góc học tập của mình, giá sách là chỗ đẹp nhất. Mình thích chất thật nhiều sách nhìn cho nó tri thức.

Nghe phố xa và nghe phố xa đi. Hay lắm đó :)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design