Thứ Năm, 16 tháng 6, 2016

Cuộc sống vốn dĩ vô thường...

Tối qua gọi điện cho Mẹ, Mẹ lại khóc. Chắc đau lắm, chắc cố nhịn, chẳng có ai ở đó với Mẹ mình cả, buồn, tủi thân, suy nghĩ, lại chuyện thằng em... làm mình lại nghĩ...

Buồn.

Đôi khi, người ta phải tìm những niềm vui heo hắt bên cạnh những nỗi đau vô bờ. Tìm chút ánh sáng le lói, yếu ớt trên con đường đầy u tối.

Mẹ.

Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.

Mẹ không muốn ở viện, có lẽ Mẹ muốn về nhà... chờ đợi một điều gì đó sẽ đến...

Có lẽ thế.

Có lẽ là như vậy.

Phải làm gì tiếp đây, phải làm gì tiếp đây.

Không biết nữa...

Buồn...

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design