Thứ Ba, 28 tháng 6, 2016

Buồn ơi là Ngủ ^^

Cái văn phòng này, cứ như thể là bị thiếu ô xy vậy. Sáng đến ai mắt cũng díu dịu lại. Chẳng còn tâm sức mà làm cái chi nữa cả.

Híc...

Tưởng buổi chiều ngủ dậy xong là thôi, ai ngờ mắt mình vẫn cứ dít dít vào sao á.

Bây giờ, ước gì cái văn phòng này ở trong một khu vườn thật là mênh mông, bên trên là tán cây xanh mát, cửa kính mở ra để đưa gió vào. Rì rào từng cơn một, gió tát hết vào mặt, vào da thịt, mơn man, mơn man, dịu nhẹ đến thế. 

Ôi, những cơn gió sẽ mang lại cho ta cảm hứng làm việc. Đúng không nhỉ?

Mơ mộng thế đủ rồi, nào có được đâu cơ chứ, khi mà xung quanh mình vẫn là những khối bê tông chắc nịch. Trời ạ. Cái văn phòng khô khốc với hàng đống máy móc bật liên tục 24/24 này thật là khô khan quá đi.

Giờ mà được ra công viên ngồi nhỉ. Có hồ nước mát lạnh, có bóng cây râm mát, có ghế đá, ngủ một giấc. Mới thích làm sao?

Giờ mà được về quê nhỉ, ngồi ở chỗ máy bơm nước như lần trước mình đi nâng bình thuốc sâu giúp bố rồi ngồi ở đó. Hít hà gió trời, thả chân xuống nghịch nước thì thích biết mấy.

Hình như... mình chỉ thích những điều rất đơn giản thôi mà. Sao mà khó vậy trời... trời ơi, thành thị này, sao khô khan đến thế :(

Thành thị này cũng cô đơn nữa mà, phải không :)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design