Tối nay gọi điện cho Bố hỏi thăm tình hình ở nhà thế nào^^. Nghe giọng Bố chán đời lắm, trong bụng nghĩ chắc ông bà ở nhà lại cãi nhau nên hỏi Bố ai ngờ thật.
Hóa ra ông bà giận dỗi nhau cũng từ qua rồi. Âu cũng vì tiền và tiền. Mình thì đau hết cả đầu. Nghe thấy thì cười thôi, vì cũng làm hết sức có thể rồi.
Nghĩ buồn thôi.
Có lẽ Mẹ giờ khó tính, hay cằn nhằn, ủ dột, suy nghĩ nhiều, bệnh tình vắt kiệt sức nên suy nghĩ có phần ấu trĩ.
Giờ khác gì trẻ con đâu...
Ở nhà căng thẳng quá. Nhiều lúc mình chán chả muốn về. Trên này thì cũng chán nốt, chả có cái vẹo gì vui cả. Nơi đâu là niềm vui cho mình nhở :)
Ngồi nghe Anh cứ đi đi, nghe đi nghe lại mãi chả chán. Nghe cả ngày nay rồi, nghe mãi một bài.
Sao người ta có thể yêu nhiều người cùng một lúc vậy nhở?
Sao khi mới chia tay mà người ta có thể yêu người khác ngay vội được nhở?
Sao trái tim của người ta nhiều ngăn thế nhở?
Sao người ta có thể ngủ với nhiều người thế nhở?
Một cái xã hội sao phần con lớn hơn phần người thế nhở?
Mình chịu:D
Chả còn niềm tin vào cái giề nữa rồi...
Không lẽ ở vậy suốt đời nhở :D
Thôi, cứ tĩnh tâm để chờ người đờn ông của đời mình vậy nhở :D
Một mình thì có làm sao đâu nhở?
Có chuyện gì là chuyện lớn đâu^^.
Chuyện gia đình, cũng nhỏ thôi:)
Chuyện tình yêu, cũng nhỏ thôi:)
Hãy nghĩ là nó nhỏ, thì nó sẽ nhỏ thôi mà.
Hehe
Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét