Ngồi không làm được. Hình ảnh cái lưng của Mẹ mình cứ hiện ra. Nhớ cái khoảnh khắc sờ vào nó. Rơm rớm nước mắt.
Chắc Mẹ mình nghĩ nhiều lắm, nghĩ về ngày không xa, không còn được ở trên thế gian này nữa.
Nghĩ cho thằng em mình.
Ôi buồn.
Một ngày, có lẽ không xa nữa đâu. Mình phải chấp nhận cái sự thật này phải không:(
Mình sẽ phải đi tiếp thế nào nhỉ?
Nhiều lúc mình ích kỷ, nhiều lúc mình thật xấu xa, thật ích kỷ khi nghĩ đây là hậu quả, cái giá mà Mẹ mình phải nhận:(
Nhiều lúc mình ghét Bố mình, ghét cả Mẹ nữa, đối xử với Bà không tốt.
Nhiều lúc ích kỷ muốn lấy chồng quách đi. Rồi ích kỷ nghĩ gia đình mình như thế làm mình khổ, mình đã có những suy nghĩ ích kỷ như thế đấy :(
Mình nhiều lúc mệt mỏi, muốn sống cho bản thân mình.
Sao mình ích kỷ vậy trời.
Dịu của ngày xưa muốn lo lắng, toàn tâm toàn ý cho gia đình đâu rồi :(
Tại sao giờ lại có những suy nghĩ ích kỷ như vậy hả Dịu :(
Híc, có lẽ xuất phát từ những lúc nhìn thấy Bố Mẹ mình xung đột với Bà. Mình buồn, buồn vì nói mãi không nghe. Có lẽ từ những lúc đó, dần dần, tí một, tí một và tình cảm dành cho Mẹ mình không như ngày đầu nữa.
Nhưng, mỗi khi nhìn Mẹ vật lộn với cơn đau, không khỏi nghẹn lòng.
Haiz.
Hôm trước về ngủ với Mẹ, cả đêm Mẹ chả ngủ được. người xanh xao quá.
Mình phải làm gì bây giờ :(
Thứ Hai, 20 tháng 6, 2016
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét