Từ hôm về, mình thấy lòng ngổn ngang lạ. Có lẽ khi nghĩ về tương lai phía trước, không khỏi nghĩ suy, bận lòng.
Hạch của Mẹ ngày càng to, sờ sau lưng từng cụm, từng cụm. Thậm chí mình không dám sờ. Nhìn Mẹ đau, xoa cho Mẹ, lòng nghẹn đắng, cố kìm nén để không tuôn nước mắt.
Nghĩ về tương lai thằng em, chẳng biết nó định như thế nào. Muốn nói chuyện với nó, mà nói 1,2 câu nó chả nghe, nó bỏ đi.
Nhìn dáng Bố gầy, mải móng, tất tưởi, mệt mỏi rồi sinh ra cáu gắt. Nghĩ mà thương.
Buồn.
Nhưng mà kệ thôi, mình nghĩ nhiều,giải quyết được đâu. Chi bằng tìm những niềm vui để bù đắp vào những nghĩ suy đó.
Nhỉ ^^
Thứ Hai, 20 tháng 6, 2016
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét