Buồn.
Muốn có một người ở bên cạnh mình lúc này, để mình gục vào vai, để mình khóc cho thỏa thích.
Chán.
Muốn có một người ở bên cạnh lúc này, chẳng cần phải nói gì, chỉ cần im lặng nghe mình than vãn. Xong rồi thôi.
Mệt mỏi.
Muốn có một người bên cạnh lúc này, để làm cho mình cười, hoặc nhắn những tin nhắn động viên mình. Như ngày xưa ấy.
Buồn.
Sau tất cả, thì trái đất tròn vẫn là hình tròn. Dù nó có xẩy ra rất nhiều biến cố đi chăng nữa thì nó vẫn chẳng thay đổi được gì. Mình cứ hi vọng, qua vụ việc lần này, được nhiều hơn mất. Ai ngờ...
Nước mắt chỉ là nước mắt cá sấu.
Giận.
Rất giận.
Giận tất cả mọi người, giận bản thân mình không làm được gì. Bất lực, rất bất lực.
Cảm thấy mình vô dụng, rất vô dụng.
Buồn.
Mình muốn biến mất, hoặc muốn lấy chồng xừ đi, muốn thoát khỏi nơi đó, muốn thoát ra, thoát ra...
Mình muốn sống cho bản thân mình.
Mình chán.
Nói mãi chẳng thay đổi được gì.
HI vọng mãi chẳng được gì.
Nhiều lúc ước, ước, ước...
Mình cũng chỉ là người thường thôi, mình không phải thánh nhân.
Mình mệt rồi, mệt mỏi lắm rồi.
Không muốn suy nghĩ nữa.
Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét