Mẹ à...
Chắc giờ Mẹ đang đau phải không. 2 tuần rồi con chưa về thăm nhà, chắc chỗ đó của Mẹ sưng to lắm rồi nhỉ:( Con sợ không dám sờ vào mà, nó sưng lên, nổi từng cụm. Con sợ lắm Mẹ ạ.
Bấy lâu nay, con buồn, con chán. Con chẳng muốn điện về nhà. Con muốn sống trong thế giới của con. Mình con buồn, mình con vui, mình con cô đơn. Nhưng có lẽ, con chẳng thể làm thế được. Con chẳng thể lảng tránh để không gọi điện về cho Mẹ được.
Một phần vì con chán Mẹ, vì Mẹ mãi gằn hắt với Bà. Và một phần, vì con sợ phải biết rằng tình trạng bệnh của Mẹ ngày càng xấu đi.
Con biết một ngày, Mẹ chẳng ở cạnh con nữa. Mẹ sẽ rời xa thế giới này, xa gia đình này. Rồi Mẹ đi đến một chân trời xa, nơi ấy Mẹ có nhìn xuống gia đình mình không Mẹ.
Con lo cho thằng em, rồi chẳng biết đời nó đi về đâu khi mà nó không chịu đi học. Con chỉ mong nó học hết cấp 3, cho toại nguyện. Hay con đón nó lên đây hả mẹ? Nhưng liệu con có dạy được nó không? Hay nó lại quay ra bắt nạt con như lần trước? Nó ở nhà, suốt ngày ăn và nằm, những việc đơn giản chẳng biết làm, bố mẹ chẳng bảo được. Con cũng bất lực lắm rồi. Con chẳng biết phải làm thế nào nữa cả. Con cũng mệt mỏi lắm rồi.
Nhưng con biết, con còn hạnh phúc hơn mọi người ở nhà, vì ít nhất, con đến công ty còn có bạn con, và con chẳng phải nghe những tiếng kêu của Mẹ - những tiếng kêu đến não nề và nẫu ruột, nẫu gan. Mắt con chẳng phải nhìn những cơn đau của Mẹ - những cơn đau khiến lòng con thắt lại, môi mím chặt và tự nhủ với lòng : mạnh mẽ lên!
Phải, làm sao con không mạnh mẽ được. Con phải cố thôi khi chỉ có một mình. Hôm nay con yếu đuối, lòng con âm thầm gọi họ như cầu cứu : anh ơi, em mệt mỏi lắm rồi, em mệt mỏi lắm rồi. Con thèm nghe tiếng an ủi vỗ về : thôi nào, nín đi. Con thèm vòng tay dang ra ôm con vào lòng, để con tựa vào vai họ khóc. Con tủi thân, hôm nay tâm trạng con lại đi xuống.
Hôm nay con lại khóc sau bao ngày con cười nói vô tư.
Con biết mà, mỗi lần nhà mình có chuyện gì, lòng con chẳng thể yên. Con biết nên con sợ, và con biết rằng, nếu con thế này, chỉ làm ảnh hưởng đến công việc hiện tại.
Chẳng ai động viên con cố lên ngoài cái Thương cả.
Trong hoàn cảnh này, những triết lý giáo điều đều sáo rỗng. Con chỉ cần người lắng nghe con thôi, sao khó thế? Con biết mình phải làm gì sau những lúc tâm trạng bất ổn như thế này mà. Tại sao cứ bảo con phải làm thế này thế kia? Con biết mà? Con biết hết mà????
Con ghét những ai cứ áp đặt con phải thế này thế kia. Con đủ lớn để hiểu phải làm những gì phải không Mẹ. Chỉ khi nào con bế tắc, con sẽ hỏi. Còn không thì cứ im lặng thôi!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét