Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017

Hãy luôn là chính mình

Chiều tháng 3 lắm cảm xúc quá. Một năm rồi, những cảm xúc xưa cũ lại ùa về. Nhưng chỉ một chút thôi, lại đâu vào đấy, và cũng chỉ một chút thôi, lại quay về với cuộc sống hiện tại.

Thực ra, chúng ta nhìn cuộc sống bằng lăng kính của chúng ta. Chúng ta luôn áp đặt cho nó những tiêu chuẩn mà chúng ta mong muốn. Rồi đến lúc không được như ý, chúng ta lại thất vọng. Và tự hỏi, tại sao lại như thế? tại sao sự việc lại như vậy?

1 năm rồi, mình vẫn chưa được an yên. Người ta vẫn cứ hành hạ mình, chẳng có gì ngoài hai từ xin lỗi. Ừ, mình cần gì xin lỗi, chỉ mong họ sống tốt. Trong mọi hoàn cảnh đừng đánh mất bản thân mình, đối xử chân thành với tất cả mọi người. Điều đó đâu có khó?

Suy cho cùng, chẳng ai thoát khỏi được cán dỗ, chẳng ai có đủ bản lĩnh để đương đầu với tất cả mọi thứ. Đặng Thùy Trâm đã từng có câu nói rất hay rằng : "Đời phải trải qua giông tố nhưng chớ cúi đầu trước giông tố".

Thật ra thì cuộc sống này, nếu chúng ta cố gắng làm một việc gì đó, chắc chắn là làm được. Từ những chuyện nhỏ nhất cho đến chuyện lớn hơn.

Đợt chuyển phòng, mình đã từng rất khổ sở khi lắp cái tủ mua của bọn Tung Của. Bao nhiêu thanh, bao nhiêu mắt nối, mình lắp đau cả tay, còn một thanh cuối cùng, tưởng chừng k thể lắp được nữa, vì nó căng k thể cho vào nổi. Nhưng rồi sao, mọi chuyện đều được giải quyết ok hết. Lúc đó trong đầu mình chỉ có một suy nghĩ duy nhất : Phải lắp được cái tủ này, nhất định phải lắp được nó. Suy nghĩ đấy là đích đến của mình lúc bấy giờ. Và rồi sao, mình cũng lắp được.

Đợt học cấp 3, mỗi lần kiểm tra chạy là mình sợ vch. Mình sợ lắm, sợ không đạt, sợ ngất trên đường chạy. Nhưng vừa chạy mình cứ niệm câu thần chú là : cố lên, cố lên, cố lên, ấy thế mà cũng qua.

Rồi đợt mẹ mình bị bệnh, mỗi lần vào gặp bác sĩ, như một lần đối mặt với tử thần. Những câu nói của bác sĩ như sét đánh ngang tai, thành ra mình sợ lắm. Nhưng, mình luôn có một niềm tin là mẹ mình không sao cả. Mình lên mạng tìm mọi bài thuốc có thể để áp dụng vào Mẹ, mình tìm hiểu, mình hỏi han nơi này nơi kia những mong tìm được thầy thuốc cho Mẹ. Bởi mình nghĩ, chán nản, cũng chả khiến con người ta khá hơn. Thành ra cứ vui vẻ, lạc quan và tìm cách giải quyết.

Vậy, điều còn lại là gì? Là cách mà bạn đối mặt với khó khăn, cách đối mặt với những quyết định trong cuộc đời mình, cách mà bạn vượt qua được cán dỗ và đừng bao giờ bỏ cuộc. Thời gian sẽ giúp chúng ta trả lời tất cả. Cái chính là, trong mọi hoàn cảnh, đừng bao giờ đánh mất bản thân mình :)

Một ngày lảm nhảm, và lâu lắm rồi mới có nhiều văn để viết như hôm nay :D

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design