Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

Có một ngôi trường như thế...

Vừa lên face, thấy ảnh của một người bạn chụp với các thầy cô đã dạy mình từ lúc còn nhỏ tí, tại ngôi trường gắn liền với tuổi thơ. Tự nhiên thấy bồi hồi, xúc động đến lạ...

Làm sao không xúc động được, khi nhìn vào bao nhiêu kỷ niệm chợt ùa về. Chỉ muốn trở về với tuổi thơ, muốn một lần được níu giữ nó, được cầm nó.





Thầy Cô

Cứ như người lái đò, đưa hết lứa học sinh này, đến lứa học sinh khác qua sông, để rồi chúng lớn lên, bay đi và tìm những chân trời mới. Duy chỉ có thầy cô là vẫn vậy, vẫn miệt mài với những trang giáo án, với những lứa học trò nhất quỷ nhì ma. Bởi thế mới có câu thơ rằng : Nghề giáo viên là nghề cao quý nhất...

Nhìn nét mặt Thầy Cô bây giờ già đi nhiều quá. Có quá vô ơn không khi 20.11 mình chả nhớ gì, để đến hôm nay khi nhìn thấy những bức ảnh đó mình mới chợt nhận ra ?

Vẫn cái sân trường đó, bao nhiêu kỷ niệm in hằn trên não. Bạn bè giờ lớn lên, rồi ai cũng có cuộc sống riêng, như con chim tách đàn...

Nhớ những giờ giải lao, nhớ mỗi sáng tập thể dục giữa sân trường, nhớ tiếng trống của thầy hiệu phó, nhớ những buổi 20.11 hát văn nghệ chúc mừng thầy cô. Vẫn sân trường ấy, giờ không còn hàng cây điền thanh vi vu trong gió, để mỗi giờ giải lao cả lũ nhao nhao ra vặt lá rồi tung lên.

Ôi, sao mà nhớ đến thế

Vẫn cái ao nhỏ nhỏ xinh xinh ngày xưa mỗi lần đi học trời mưa, bẩn chân là xuống rửa...

Là mỗi lần trực nhật đi giặt giẻ lau bảng cho Cô...

Là mỗi lần gấp thuyền đem ra đó thả....

Chao ôi....

Thời gian đâu mất rồi...????

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

Mênh Mông

Tự nhiên bị nhớ...

Đúng là cuộc đời chả biết trước được điều gì. Tất cả là do duyên số, là dòng đời xô đẩy..

Nhớ quá quãng thời gian này năm ngoái, đang nghỉ việc ở quán scan ảnh và chuẩn bị đi bán quần áo online.

Rồi thế nào mà đi làm ở quán đó có một buổi sáng mình quyết định xin nghỉ, về gọi điện cho anh Tùng, rồi đi làm. Đấy coi như bước ngoặt trong cuộc đời của mình.

Tại đây, được gặp và làm quen với những người bạn, người anh, người chị, người em mới. Cảm thấy cuộc sống thật ấm áp và tràn đầy vui vẻ.

Nhớ quá mùa đông năm ngoái, nơi văn phòng tại 299 CTM, nơi mọi người đến làm việc, thoải mái, vui vẻ, nơi có những bữa cơm trưa của mấy chị em. Nơi mà mùa đông lạnh giá, công ty chuẩn bị quà tết, mọi người hì hục viết nội dung, SEO dịch vụ quà tết. Nhớ quá quãng thời gian đấy. Bình yên và ấm áp vô cùng...


 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design