Sáng thứ 7 rảnh rỗi. Mọi việc làm xong hết từ ngay qua rồi. Báo cáo báo ciếc. Đúng như câu nói của sếp : đừng để thứ 7 phải làm việc.
Ừ. Người ta vẫn thường bảo : rảnh rỗi sinh nông nổi mà nhàn cư vi thì bất thiện. Ấy thế mà thật. 1 năm rồi, sao cái cảm xúc đó vẫn còn nguyên vẹn. Sao vẫn khó chịu, sao vẫn nặng lòng, sao vẫn bất an, sao vẫn hồi hộp, sao tim vẫn thụt xuống?
Vẫn biết, thế giới này là do mình tưởng tượng ra. Vẫn biết, mọi chuyện đều do cách nghĩ của mình mà ra cả. Ấy vậy mà cớ làm sao, cớ làm sao mà mình vẫn thế, mình vẫn dừng tại chỗ đó, như một quy luật. Nặng nề....
Buồn. Thất vọng. Hụt hẫng. Vì điều gì? Vì cái điều mà mình đáng nhẽ ra phải vất đi cách đây 1 năm, vậy tại sao nó lại như vẫn còn đây.
Haizzzz. Mệt mỏi vch
Thôi, kệ xừ nó, dù sao thì trưa nay cũng về quê rồi. Về quê là vất hết đi nhé. Vất hết đi nhé. Chỉ giữ lại những niềm vui thôi nhé.
Mọi thứ, đều là giả dối hết mà. Tin làm méo sao được. Sao cứ thích lừa nhau như thế chứ??????????
Ngẫm lại bài thơ, chưa bao giờ là cũ :
Tự mình phải hiểu mình thôi
Làm thân con gái một đời
Buồn vui lặn vào trong mắt
Nụ cười vẫn nở trên môi...
Ai biết ngày mai thế nào. Hôm nay còn sống, cứ cười cái đã. Cười cho cuộc đời thêm thênh thang. Ahihi
Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017
Thứ Ba, 14 tháng 2, 2017
Viết cho một ngày thấy quá đỗi chông chênh!!!!
Ai đó sắp đi, sắp đi khỏi đất nước này. Dù thời gian ngắn thôi, nhưng sao tự nhiên mình thấy thổn thức.
Muốn gặp, nhưng không dám nói.
Muốn nói nhớ, nhưng cũng không dám.
Bởi, phải kìm lại. Nói ra để được gì. Mình đã đủ rộng lượng và bao dung tha thứ những lỗi lầm cũ chưa?
Chưa!!!
Chưa bao giờ mình quên...
Tối qua đau đầu, uống hai viên panadol vào, sao tự nhiên đầu cứ tỉnh táo một cách lạ thường. Híc, hay uống phải thuốc đểu nên tác dụng phụ?????????
Mệt !!!!!
Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017
Nhớ Mẹ...
Tự nhiên bị nhớ Mẹ thế, nhớ kinh khủng!!! Ước gì có Mẹ ở đây, ước gì Mẹ trở lại. Nhưng, phải kìm lại vì đang trong giờ là việc. Không được để nước mắt rơi, không được cho ai biết, phải cứng rắn!!!!!!! Phải, và phải như thế....
Haizzzz....
Cảm thấy mệt mỏi, khi phía trước còn nhiều cái phải lo. Cảm thấy một mình. Cảm thấy tủi thân. Mệt, mệt vãi...
Thôi, than cũng chả để làm gì. Haizzzzz.... Mẹ ơi...
Haizzzz....
Cảm thấy mệt mỏi, khi phía trước còn nhiều cái phải lo. Cảm thấy một mình. Cảm thấy tủi thân. Mệt, mệt vãi...
Thôi, than cũng chả để làm gì. Haizzzzz.... Mẹ ơi...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)