Thứ Hai, 18 tháng 12, 2017

Có nơi nào bình yên...

Sáng dậy, lại một cảm giác nặng trĩu trong lòng. Khó chịu và chông chênh.

Ngày xưa, lúc mới quay lại, mình cũng cảm thấy khó chịu, cũng đặt nhiều câu hỏi nghi hoặc, cũng đấu tranh nội tâm ghê gớm lắm. Nhưng cái cuối cùng mình nghĩ là, chúng mình đã quá đau khổ rồi, giờ mình không muốn dằn vặt người ta bằng những thứ cảm xúc tồi tệ của mình nữa.

Lòng mình không yên, không yên đâu, nó như những con sóng đang cuộn tròn, có thể dâng trào bất cứ lúc nà. Nó như vết thương lâu ngày rỉ máu, như có một con dao đang kề cạnh, có thể cứa nó thêm vào bất cứ lúc nào.

Nghe bình yên của Trần Thu Hà, lòng cũng chả bình yên được. Sao lại thế. Mình đã vốn lấy lại được thăng bằng rồi. Mình đâu xứng đáng để nhận được cái điều này đâu?

Nhưng, ngẫm cho cùng, thì lỗi đó, cũng một phần là do mình. Nếu mình không cố chấp, nếu mình rộng lượng hơn, nếu mình bao dung hơn, thì người ta không rơi vào cái hố sâu đó.

Nhưng, cuộc sống luôn có những khó khăn. Muốn đối mặt với nó, cần phải bản lĩnh. Đúng không :)

Bản lĩnh lên, lý trí lên.

Nhé,

Chủ Nhật, 17 tháng 12, 2017

Buồn lê thê

Hà Nội hôm nay sao mà buồn đến thế. Những nỗi buồn cứ dài lê thê, lê thê. Những cảm giác khó chịu lại bắt đầu xâm lấn mình.
Mình sai rồi sao, mình đã lựa chọn sai rồi sao, mình sống như vậy có được không? Mình có đang là chính mình không?

Trời nắng, mà lòng người lạnh hiu hắt.

Thứ tình cảm nam nữ lại một lần nữa làm mình đau khổ. Mình buồn và thất vọng về bản thân, về những suy nghĩ, về những hành động.

Mình không biết thế nào nữa, mình không biết nên làm thế nào cho đúng.

Mình thật ngốc ngếch phải không?

Ai hiểu được mình, ai là người hiểu mình, ai, ai, ai, ai. Không ai hiểu được mình cả...

Buông lơi phải không. Có nên không? Mình muốn được là chính mình mà. Mình k muốn những ngày tháng phải suy nghĩ như thế này.

Mình k biết nữa. Mình mệt mỏi. Mệt mỏi ghê gớm. Không muốn nó làm ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của mình. Mình buồn lê thê......
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design