Thứ Năm, 12 tháng 7, 2018

:(

Mẹ...

Con cảm thấy bất lực rồi, hay tại con khó tính quá, tại con nóng tính quá nói nó không nghe con? Có phải tại con không Mẹ?

Nhưng mà, con không thể chịu đựng được mỗi khi đi làm về thấy nó lại ôm cái điện thoại. Nó có quá nhiều thiếu sót để có thể tồn tại được trong cái xã hội này.

Chiều nay con đưa nó ra bến xe rồi Mẹ, nó về nhà rồi. Mấy ngày trên này, con chửi nó không ít lần. Con có nóng tính quá không Mẹ, hay vì thế mà nó k muốn ở với con nữa?

Nó không chịu được khổ, nó ngại đi làm xa, cuộc sống có cái gì dễ dàng bao giờ đâu. Ngày xưa con đi làm, cũng bắt xe bus từng chặng, đi bộ đến mỏi chân, mệt người.

Có những hôm con đi dưới trời mưa, chẳng có ô, chạy nhanh, con tủi thân vô cùng. Đợt đó lương con được 2,5 triệu. Cũng may là con còn có Tuyến giúp đỡ con. Bây giờ nó cũng có con mà. Con sãn sàng nuôi nó, nhưng thái độ nó phải thế nào. Nó ngại khổ, ngại vất vả, ngại đi xa thì có thể làm được gì đây hả Mẹ?

Con muốn cuộc sống nó tốt hơn, con muốn nó lên đây học hỏi, muốn nó ra ngoài va chạm cho hiểu biết. Nhưng dường như, nó chả học được gì. Mỗi ngày ra ngoài đường, nó chả học được gì thì phải.

Buồn ghê

Con buồn lắm Mẹ à...

Con phải làm sao đây? Hay con nghĩ nhiều quá?

Con thương nó, thương nó vô cùng. Nhưng con cũng giận nó vô cùng...
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design