Chà..
Lâu lắm rồi mới lặng mình mà ngồi viết blog
Cảm xúc mình từ lâu chai sạn rồi thì phải, nó như một viên bi tròn lì, nhẵn nhũi đến mức bóng loáng. Như là một đứa vô cảm.
Chẳng thấy chút ấm lòng khi nghe giai điệu của Happy New Year.
Chẳng thấy háo hức khi đến Tết, có lẽ Tết đã trải qua nhiều.
Năm mới mà thấy mọi thứ vẫn bình thường
Vẫn như tuyến bus ngày qua ngày
Vẫn những dòng người di chuyển
Vẫn bộn bề trong đống công việc...
Năm mới, áp lực hơn...
Chỉ dặn lòng mình phải cố gắng.
Thế. Là Đủ :)
Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015
Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014
Có một ngôi trường như thế...
Vừa lên face, thấy ảnh của một người bạn chụp với các thầy cô đã dạy mình từ lúc còn nhỏ tí, tại ngôi trường gắn liền với tuổi thơ. Tự nhiên thấy bồi hồi, xúc động đến lạ...
Làm sao không xúc động được, khi nhìn vào bao nhiêu kỷ niệm chợt ùa về. Chỉ muốn trở về với tuổi thơ, muốn một lần được níu giữ nó, được cầm nó.
Thầy Cô
Cứ như người lái đò, đưa hết lứa học sinh này, đến lứa học sinh khác qua sông, để rồi chúng lớn lên, bay đi và tìm những chân trời mới. Duy chỉ có thầy cô là vẫn vậy, vẫn miệt mài với những trang giáo án, với những lứa học trò nhất quỷ nhì ma. Bởi thế mới có câu thơ rằng : Nghề giáo viên là nghề cao quý nhất...
Nhìn nét mặt Thầy Cô bây giờ già đi nhiều quá. Có quá vô ơn không khi 20.11 mình chả nhớ gì, để đến hôm nay khi nhìn thấy những bức ảnh đó mình mới chợt nhận ra ?
Vẫn cái sân trường đó, bao nhiêu kỷ niệm in hằn trên não. Bạn bè giờ lớn lên, rồi ai cũng có cuộc sống riêng, như con chim tách đàn...
Nhớ những giờ giải lao, nhớ mỗi sáng tập thể dục giữa sân trường, nhớ tiếng trống của thầy hiệu phó, nhớ những buổi 20.11 hát văn nghệ chúc mừng thầy cô. Vẫn sân trường ấy, giờ không còn hàng cây điền thanh vi vu trong gió, để mỗi giờ giải lao cả lũ nhao nhao ra vặt lá rồi tung lên.
Ôi, sao mà nhớ đến thế
Vẫn cái ao nhỏ nhỏ xinh xinh ngày xưa mỗi lần đi học trời mưa, bẩn chân là xuống rửa...
Là mỗi lần trực nhật đi giặt giẻ lau bảng cho Cô...
Là mỗi lần gấp thuyền đem ra đó thả....
Chao ôi....
Thời gian đâu mất rồi...????
Làm sao không xúc động được, khi nhìn vào bao nhiêu kỷ niệm chợt ùa về. Chỉ muốn trở về với tuổi thơ, muốn một lần được níu giữ nó, được cầm nó.
Cứ như người lái đò, đưa hết lứa học sinh này, đến lứa học sinh khác qua sông, để rồi chúng lớn lên, bay đi và tìm những chân trời mới. Duy chỉ có thầy cô là vẫn vậy, vẫn miệt mài với những trang giáo án, với những lứa học trò nhất quỷ nhì ma. Bởi thế mới có câu thơ rằng : Nghề giáo viên là nghề cao quý nhất...
Nhìn nét mặt Thầy Cô bây giờ già đi nhiều quá. Có quá vô ơn không khi 20.11 mình chả nhớ gì, để đến hôm nay khi nhìn thấy những bức ảnh đó mình mới chợt nhận ra ?
Vẫn cái sân trường đó, bao nhiêu kỷ niệm in hằn trên não. Bạn bè giờ lớn lên, rồi ai cũng có cuộc sống riêng, như con chim tách đàn...
Nhớ những giờ giải lao, nhớ mỗi sáng tập thể dục giữa sân trường, nhớ tiếng trống của thầy hiệu phó, nhớ những buổi 20.11 hát văn nghệ chúc mừng thầy cô. Vẫn sân trường ấy, giờ không còn hàng cây điền thanh vi vu trong gió, để mỗi giờ giải lao cả lũ nhao nhao ra vặt lá rồi tung lên.
Ôi, sao mà nhớ đến thế
Vẫn cái ao nhỏ nhỏ xinh xinh ngày xưa mỗi lần đi học trời mưa, bẩn chân là xuống rửa...
Là mỗi lần trực nhật đi giặt giẻ lau bảng cho Cô...
Là mỗi lần gấp thuyền đem ra đó thả....
Chao ôi....
Thời gian đâu mất rồi...????
Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014
Mênh Mông
Tự nhiên bị nhớ...
Đúng là cuộc đời chả biết trước được điều gì. Tất cả là do duyên số, là dòng đời xô đẩy..
Nhớ quá quãng thời gian này năm ngoái, đang nghỉ việc ở quán scan ảnh và chuẩn bị đi bán quần áo online.
Rồi thế nào mà đi làm ở quán đó có một buổi sáng mình quyết định xin nghỉ, về gọi điện cho anh Tùng, rồi đi làm. Đấy coi như bước ngoặt trong cuộc đời của mình.
Tại đây, được gặp và làm quen với những người bạn, người anh, người chị, người em mới. Cảm thấy cuộc sống thật ấm áp và tràn đầy vui vẻ.
Nhớ quá mùa đông năm ngoái, nơi văn phòng tại 299 CTM, nơi mọi người đến làm việc, thoải mái, vui vẻ, nơi có những bữa cơm trưa của mấy chị em. Nơi mà mùa đông lạnh giá, công ty chuẩn bị quà tết, mọi người hì hục viết nội dung, SEO dịch vụ quà tết. Nhớ quá quãng thời gian đấy. Bình yên và ấm áp vô cùng...
Đúng là cuộc đời chả biết trước được điều gì. Tất cả là do duyên số, là dòng đời xô đẩy..
Nhớ quá quãng thời gian này năm ngoái, đang nghỉ việc ở quán scan ảnh và chuẩn bị đi bán quần áo online.
Rồi thế nào mà đi làm ở quán đó có một buổi sáng mình quyết định xin nghỉ, về gọi điện cho anh Tùng, rồi đi làm. Đấy coi như bước ngoặt trong cuộc đời của mình.
Tại đây, được gặp và làm quen với những người bạn, người anh, người chị, người em mới. Cảm thấy cuộc sống thật ấm áp và tràn đầy vui vẻ.
Nhớ quá mùa đông năm ngoái, nơi văn phòng tại 299 CTM, nơi mọi người đến làm việc, thoải mái, vui vẻ, nơi có những bữa cơm trưa của mấy chị em. Nơi mà mùa đông lạnh giá, công ty chuẩn bị quà tết, mọi người hì hục viết nội dung, SEO dịch vụ quà tết. Nhớ quá quãng thời gian đấy. Bình yên và ấm áp vô cùng...
Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014
Những Người Đã Từng Đi Qua Thương Nhớ
Có người nói Tình yêu là điều tuyệt diệu nhất trên đời. Có
người lại cho đó là điều hoang đường nhất. Trong tình yêu, mọi sự xảy ra đều
không theo tuân một lí lẽ nào cả. Hôm nay tình yêu đặt bạn lên đỉnh núi cao,
ngày mai tình yêu có thể đưa bạn xuống đại dương sâu thẳm. Hôm nay là thương nhớ
nồng nàn, ngày mai có thể là lạnh lùng xa cách. Như thế, những điều xảy ra trong
tình yêu là những điều không thể kiểm soát, vừa đẹp đẽ, hoang đường, vừa nên
thơ, lại vừa tàn nhẫn, vừa bền vững, mà lại mong manh vô cùng. Bởi vì những người
trẻ tuổi, yêu thương đơn thuần là cảm giác. Người ta không cần một lí do nào để
yêu, và có khi cũng không cần một nguyên cớ nào để thôi yêu. Nhưng gắn bó cuộc
đời mình với người khác luôn là một điều chẳng dễ dàng.
Tôi vẫn nghĩ mỗi mối tình có một cuộc đời riêng của nó. Khi
mới sinh ra nó là điều hân hoan và tràn đầy sức sống. Nhưng rồi đi qua thời
gian, thương nhớ, giận hờn, nó dần trở nên già nua và mỏi mệt. Hoặc ngay cả khi
còn tươi trẻ, nhưng vì một lí do nào đó, có lúc nó vẫn phải ra đi. Tình yêu có
thể nào chết hẳn không, thì lại là một câu hỏi khác.
Và bởi vì mỗi một mối tình là một sinh thể riêng, một đời sống
riêng, không một mối tình nào khác có thể khỏa lấp, thay thế nó được. Người ta
có thể gặp, yêu, rồi chia tay rất nhiều người trong cuộc đời, nhưng tuyệt nhiên
không ai trong số đó nên đến để thay thế một người khác cả.
Tình cảm là một dạng vật chất đặc biệt. Khi tồn tại thì nặng
như năm quả núi, nhưng khi ra đi thì nhẹ tựa lông hồng. Một mối tình kết thúc,
thì dù sớm hay muộn, vội vã hay lưu luyến, tình yêu cũng ra đi. Có người để
tang rất lâu. Có người phải mất nhiều thời gian để lại bắt đầu cuộc sống mới.
Nhưng dài lâu không phải là mãi mãi. Một sớm mai người ta sẽ thức dậy, thấy
lòng lại hân hoan và muốn bắt đầu một trang đời mới, với những kí ức đẹp đẽ để
nhớ và những yêu thương tươi mới để trao nhận.
Và dù có thể không quên nhau, thì những người đã từng đi qua
thương nhớ cũng đã đi qua nhau rồi.
Và họ vẫn sẽ sống một đời vui, dù chẳng còn có nhau (mãi
mãi) icon smile Những người đã từng đi qua thương nhớ
Nguồn : internet
Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2014
Vô Tâm ?
Tạt qua facebook của 1 người em. Đã lâu lắm rồi mình và nó không nói chuyện. Những trạng thái, stt buồn, chán của nó với mình cũng dần nhạt nhẽo, không đáng quan tâm bởi mình đã nói với nó vấn đề đấy nhiều rồi. Chợt nhận ra mình vô tâm, mình ích kỷ khi không đứng vào địa vị của nó mà nghĩ. Có lẽ cái ích kỷ là áp đặt suy nghĩ của mình vào nó. Có lẽ là vậy. Luôn cho suy nghĩ của mình là đúng, luôn muốn nó làm theo cách của mình, luôn muốn nó tự lập và sống khác đi. Thậm chí, nhiều lúc mình còn ví von một cách thô thiển rằng suy nghĩ của nó giống như một cái cống thông mãi không được.
Chẹp. Mình vô tâm quá !
Lâu rồi, mình chẳng còn khái niệm hỏi han, cũng chẳng nhớ danh bạ mình có lưu số nó không? Lâu cũng chẳng hỏi thăm một vài người bạn thân cũ. Vì công việc, vì lo toan cơm áo gạo tiền, vì nhiều thứ mà chỉ quan tâm đến những thứ ngay bên cạnh mình mà quên mất quan tâm tới những người đã từng rất thân thiết với mình. Cứ như một cuốn phim cũ bị quên lãng, mà không biết rằng nhờ có nó ta mới có ngày hôm nay.
Tuổi thơ đẹp, quá khứ đẹp được vun đắp từ đâu ?
Bỗng thấy có lỗi. Thấy nặng lòng vì những stt tâm trạng buồn buồn của nó. Bỗng thấy nhói lên khi thấy ánh mắt sắc lạnh của nó khi chụp ảnh. Có lẽ ánh mắt ấy không còn tươi vui như trước. Nhìn nó u uất buồn. Nhìn sắc lạnh và bất cần đời. Có lẽ vì thất nghiệp 1 năm ở nhà khiến nó trở nên chán chường như vậy. Làm gì cũng thấy chán. Cuộc đời là 1 chứ chán. Thật là chán cho nó khi không nghe lời khuyên của mình.
Thôi. Khuyên rồi mà. Kệ. Bản thân mình cũng chưa đâu vào đâu.....
Chẹp. Mình vô tâm quá !
Lâu rồi, mình chẳng còn khái niệm hỏi han, cũng chẳng nhớ danh bạ mình có lưu số nó không? Lâu cũng chẳng hỏi thăm một vài người bạn thân cũ. Vì công việc, vì lo toan cơm áo gạo tiền, vì nhiều thứ mà chỉ quan tâm đến những thứ ngay bên cạnh mình mà quên mất quan tâm tới những người đã từng rất thân thiết với mình. Cứ như một cuốn phim cũ bị quên lãng, mà không biết rằng nhờ có nó ta mới có ngày hôm nay.
Tuổi thơ đẹp, quá khứ đẹp được vun đắp từ đâu ?
Bỗng thấy có lỗi. Thấy nặng lòng vì những stt tâm trạng buồn buồn của nó. Bỗng thấy nhói lên khi thấy ánh mắt sắc lạnh của nó khi chụp ảnh. Có lẽ ánh mắt ấy không còn tươi vui như trước. Nhìn nó u uất buồn. Nhìn sắc lạnh và bất cần đời. Có lẽ vì thất nghiệp 1 năm ở nhà khiến nó trở nên chán chường như vậy. Làm gì cũng thấy chán. Cuộc đời là 1 chứ chán. Thật là chán cho nó khi không nghe lời khuyên của mình.
Thôi. Khuyên rồi mà. Kệ. Bản thân mình cũng chưa đâu vào đâu.....
Chủ Nhật, 31 tháng 8, 2014
Cô đơn
Buồn da diết.....
Đứa em chuyển lên ngã tư sở. Mình một phòng bơ vơ. Chắc vẫn chưa quen cái cảm giác một mình. Dù ngày xưa đã từng ở một mình nhiều năm. Nhưng cái một mình ngày nay với một mình ngày xưa sao khác xa nhau quá.
Một mình ngày xưa là ở trên Thái Nguyên. Nhiều bạn bè. Xóm chơi với nhau vui vẻ, tấp nập, nhộn nhịp.
Một mình ngày nay là ở Hà Nội. CHật chội. Bon chen. Cô đơn. Lẻ loi. Sao vẫn cảm thấy không đủ?
Thèm khát cảm giác cùng đứa bạn thân đi dạo loanh quanh thành phố.
Cô đơn quá....
Càng ngày càng thấy thế giới bé nhỏ quá.....
Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014
Sống Thật
Có những người rất xinh, và cũng có những người rất xấu!
Có những người tài giỏi và cũng có những người bất tài.
Có những người trưng diện hào hoa và cũng có những người vô cùng giản dị và mộc mạc..
Và còn nhiều lắm những vấn đề, tình trạng, trạng thái khác nhau trong cuộc sống. Nó vô hình chung tạo nên một bông hoa muôn màu sắc, nếu không muốn nói là tạp nham. Đôi khi những thứ tạp nham đó lại làm cho cuộc sống thêm phần thú vị rất rất nhiều lần.
Giữa một bầy thiên nga lộng lẫy, ai cũng xinh, ai cũng đẹp tự nhiên có một con thiên nga vô cùng bình thường, hoặc là xấu xí vô tình lại là một điểm khác biệt, một đặc điểm nổi bật mà ai cũng nhìn thấy ngay được. Những con thiên nga xinh đẹp đều đều kia, tìm đâu ra một điểm đặc biệt để người ta nhớ, hay người ta chỉ nhớ mang máng vì nó xinh đẹp giống nhau? Ý tôi muốn nói ở đây là dù bạn xấu, dù bạn bình thường, dù bạn không phấn son lòe loẹt, dù bạn không sexy, dù bạn không điệu đà..... như những cô gái khác. Nhưng bạn đặc biệt, ít nhất là đối với một ai đó. Vì chẳng có ai có thể giống bạn. Và cũng chẳng việc gì phải thay đổi theo chiều hướng mà bạn không muốn? Đúng không ?
Vậy nên, cứ sống thật với mình, cứ làm điều mình thích, cứ thoải mái tự do trong khả năng của mình. Đừng a dua, a còng theo một số thành phần khác.
Họ điệu đà theo trào lưu, không có nghĩa bạn cũng phải điệu đà theo trào lưu đó.
Họ thích đến chỗ đông người để tụ tập, đàn đúm, buôn dưa lê. Không có nghĩa bạn cũng phải như vậy mới thể hiện được cái hiện đại và mang tính thời đại. Thay vào đó, bạn có thể chọn cho mình một quán cà phê yên lặng với những bản nhạc không lời du dương để NHÌN họ đang vui chơi :)
Cuộc sống mà, thích NHÌN để NGẪM hơn là hòa vào dòng người xô bồ ngoài kia :)
Vậy nhé, cứ sống thật với mình, mộc mạc, bình dị, sâu sắc như những gì mình đang có :)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





