Thứ Hai, 18 tháng 12, 2017

Có nơi nào bình yên...

Sáng dậy, lại một cảm giác nặng trĩu trong lòng. Khó chịu và chông chênh.

Ngày xưa, lúc mới quay lại, mình cũng cảm thấy khó chịu, cũng đặt nhiều câu hỏi nghi hoặc, cũng đấu tranh nội tâm ghê gớm lắm. Nhưng cái cuối cùng mình nghĩ là, chúng mình đã quá đau khổ rồi, giờ mình không muốn dằn vặt người ta bằng những thứ cảm xúc tồi tệ của mình nữa.

Lòng mình không yên, không yên đâu, nó như những con sóng đang cuộn tròn, có thể dâng trào bất cứ lúc nà. Nó như vết thương lâu ngày rỉ máu, như có một con dao đang kề cạnh, có thể cứa nó thêm vào bất cứ lúc nào.

Nghe bình yên của Trần Thu Hà, lòng cũng chả bình yên được. Sao lại thế. Mình đã vốn lấy lại được thăng bằng rồi. Mình đâu xứng đáng để nhận được cái điều này đâu?

Nhưng, ngẫm cho cùng, thì lỗi đó, cũng một phần là do mình. Nếu mình không cố chấp, nếu mình rộng lượng hơn, nếu mình bao dung hơn, thì người ta không rơi vào cái hố sâu đó.

Nhưng, cuộc sống luôn có những khó khăn. Muốn đối mặt với nó, cần phải bản lĩnh. Đúng không :)

Bản lĩnh lên, lý trí lên.

Nhé,

Chủ Nhật, 17 tháng 12, 2017

Buồn lê thê

Hà Nội hôm nay sao mà buồn đến thế. Những nỗi buồn cứ dài lê thê, lê thê. Những cảm giác khó chịu lại bắt đầu xâm lấn mình.
Mình sai rồi sao, mình đã lựa chọn sai rồi sao, mình sống như vậy có được không? Mình có đang là chính mình không?

Trời nắng, mà lòng người lạnh hiu hắt.

Thứ tình cảm nam nữ lại một lần nữa làm mình đau khổ. Mình buồn và thất vọng về bản thân, về những suy nghĩ, về những hành động.

Mình không biết thế nào nữa, mình không biết nên làm thế nào cho đúng.

Mình thật ngốc ngếch phải không?

Ai hiểu được mình, ai là người hiểu mình, ai, ai, ai, ai. Không ai hiểu được mình cả...

Buông lơi phải không. Có nên không? Mình muốn được là chính mình mà. Mình k muốn những ngày tháng phải suy nghĩ như thế này.

Mình k biết nữa. Mình mệt mỏi. Mệt mỏi ghê gớm. Không muốn nó làm ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của mình. Mình buồn lê thê......

Thứ Ba, 28 tháng 11, 2017

Nhớ bạn cũ

Hôm nay, tự nhiên nhớ một người bạn cũ kinh khủng. Bạn trong 5 năm đại học, ra trường rồi chẳng còn liên lạc với nhau nữa.

Vào facebook bạn, mọi thứ vẫn thế. Không có cập nhật gì khác từ ngày ra trường. Những gì còn lại về bạn trong tôi, chỉ là những kỷ niệm.

Trong lòng tôi có một nỗi ân hận, ân hận câu nói trước kia dành cho bạn trong lúc nóng giận. Tuổi trẻ, ai cũng mắc phải những sai lầm, có những sai lầm, mãi còn nguyên đó, không thể nào rút lại được nữa.

Nhưng thôi, bạn chọn cách im lặng. Tôi cũng không quan tâm. Chỉ thi thoảng thấy nhớ bạn thôi. Chỉ hi vọng bạn luôn bình an.

Dù sao thì chúng ta, ai cũng có cuộc sống riêng, có những mối quan tâm và bận tâm riêng. Dù có chuyện gì xẩy ra, rồi sẽ ổn hết thôi. Phải không bạn ^^

Miss u ^

Chủ Nhật, 15 tháng 10, 2017

Có phải mùa thu đã về?

Sáng nay dậy, mở toang cửa sổ, ánh nắng vàng óng ánh, gió heo may se se lạnh, mang theo cái hong khô đặc trưng của mùa thu. Có phải mùa thu đã về rồi không?

Chiều, nằm giường lắng nghe âm thanh cuộc sống. Có tiếng xe, có tiếng người, rồi nhà nào đó mở những bài hát về Huế. Tự nhiên lòng nhẹ bâng đến lạ. Những giây phút ấy chỉ muốn dừng lại mãi mãi. Bỗng thấy cuộc sống yên bình quá. 

Mùa thu về rồi, hay do ảnh hưởng của bão?

Mình thích thu, mong thu và nhớ thu ^^

Thứ Ba, 3 tháng 10, 2017

Trung Thu 2017

Mệt quá!!!

Không muốn làm gì cả.

2 hôm nay trưa không được ngủ. Hôm qua thì ra bến gửi bánh về quê, lúc về gặp mưa tầm tã. Trưa nay thì mải móng ăn, mải móng gấp hộp, mải móng phi xe từ Thái Hà xuống Đại Học Thành Đô giao bánh. Bây giờ, người mệt rã rời.

Mấy hôm nay nhong nhong ngoài đường, kiếm vài chục lẻ. Tự hỏi mình làm cái này để làm cái gì? Làm cho vui ư? Mình có vui không? Chả vui gì, chỉ thấy mệt và mệt. Tâm trạng trái ngược hẳn năm ngoái. Ai guuu. Có lẽ, bước chân vào một công việc gì, mục đích sẽ mang lại cảm hứng. Nếu mục đích để trải nghiệm nó sẽ khác với mục đích kiếm tiền.

Tiền và tiền. Làm bao nhiêu cũng k đủ, và chả biết bh là đủ!!!

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017

Tha Thứ và Hòa Giải

Người ta vẫn thường hay nói về sự tha thứ với một tấm lòng cao thượng. Rằng sẽ tha thứ toàn bộ những lỗi lầm mà người đó từng làm. Tha thứ không phải là giải thoát cho người khác, mà trước hết nó là sự giải thoát cho chính mình. Một con người nếu tâm hồn được nuôi dưỡng bằng sự căm ghét và hận thù thì mãi mãi không bao giờ thoát khỏi vũng bùn đó. Muốn cuộc sống tốt đẹp hơn, người ta chỉ còn cách tha thứ.

Còn hòa giải là gì? Giữa tha thứ và hòa giải là một khoảng cách vô cùng lớn. Đôi khi tha thứ không có nghĩa là sẽ quay đầu lại. Tha thứ chỉ đơn giản là làm cho lương tâm của mình trở nên thanh thản, còn họ sẽ chọn cách tránh xa những thứ đã từng làm cho mình đau. Còn hòa giải là khi ta nhận thấy những ăn năn, hối lỗi thực sự chân thành từ đối phương, ta sẽ suy nghĩ lại vấn đề có nên tiếp tục nối lại mối quan hệ đó nữa hay không!

Nhưng, nói thì dễ, làm mới khó. Giữa tha thứ và hòa giải nó thực sự là một quá trình, một quá trình đấu tranh nội tâm sâu sắc. Người ta vật lộn với nó, cố gắng thoát ra như đang bị kìm hãm bởi một thứ gì đó. Thực ra mọi chuyện vẫn như vậy, chẳng qua cách nhìn của người ta có phần khác đi.

Để nối lại một mối quan hệ đã từng xẩy ra mâu thuẫn đến đau lòng. Chắc chắn phải cần sự cố gắng, thực sự rất cố gắng từ hai phía. Nó giống như việc trước kia bạn từng xây dang dở một ngôi nhà và giờ lại muốn tiếp tục xây lại. Bạn cần phải biết cân bằng giữa cảm xúc và lý trí. Nếu để cảm xúc chi phối, rất dễ dẫn tới những lời nói làm tổn thương người khác. 

Nhiều khi chúng ta nghĩ lại chuyện cũ bằng một tâm thế vô cùng thanh thản, nhẹ bâng. Lúc đó chúng ta tưởng mình đã hoàn toàn quên lãng. Nhưng, nó chỉ tồn tại trong suy nghĩ thôi. Đến khi sự việc đó xẩy ra, được nhắc lại bằng lời nói. Thì thật khó! Tất nhiên chúng ta chẳng thể xóa nhòa nó vì nó đã từng xẩy ra, đã từng tồn tại. Cái mà chúng ta có thể làm trong thời điểm này chỉ có thể nhìn về tương lai, xây dựng những kỷ niệm đẹp, đẩy lùi và lấp đầy khoảng trống trong quãng thời gian qua. Có như vậy, mới tiến tới hạnh phúc lâu dài...

Chủ Nhật, 30 tháng 7, 2017

Yêu Đương - Mệt VCCC

Công nhận, phải công nhận và vô cùng công nhận.

Yêu Đương vào, mệt vcccc

Thứ 1: tốn thời gian nói chuyện, đi ngủ muộn vì mải nói chuyện >>> mất ngủ >>> sức khỏe không được đảm bảo.

Thứ 2: Hay nghĩ linh tinh. Mỗi khi người yêu không nhắn tin hay gọi điện, mkkkk, nghĩ linh tinh, hay là thế này, hay là thế kia. Thôi đủ mọi lý do để tự làm khổ mình. Khổ nỗi, không thể làm chủ được suy nghĩ của mình. Thế nó mới khốn nạn. Đặc biệt với một đứa đã từng bị tổn thương như mình.

Thứ 3: Không còn là chính mình. Đúng vậy, cái kiểu yêu vào là khó lắm. Dù rằng bảo là yêu vừa thôi, yêu ít thôi, quan tâm nhiều làm cái khỉ gì cho mệt người. Cơ mà méo thể làm được. Thật là không làm được mà. Rồi buồn vui theo người ta, lệ cmn thuộc vào cảm xúc. Nói chung là. Méo còn là chính mình nữa.

Híc, hay mình không yêu nữa nhỉ :( Thực sự là mới yêu được có vài ngày thôi mình đã thấy nản nản rồi này :(

:( :( :( :( :(

Độc thân vẫn là muôn nămmmmmm
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design