Thứ Năm, 25 tháng 1, 2018

Hôm nay, tôi buồn!

Hôm nay, những cảm xúc buồn bã lại một lần nữa xâm chiếm bản thân mình. Mình buồn, cuối cùng thì nó cũng kết thúc. Sáng nay mình tươi tỉnh mà sao tự nhiên buổi chiều lại héo rũ như một bông hoa lâu ngày không được tưới nước.

Ừ thì cuộc đời luôn có những điều bất ngờ, có những điều không được như mong muốn. Đôi khi chỉ vì một phút thiếu suy nghĩ mà người ta vô tình làm tổn thương đến người khác.

Người lớn, có những nỗi buồn thật lạ. Không biết gọi tên nó như thế nào. Không biết diễn tả như thế nào. Chỉ biết là nó sâu trong lòng, nó nặng trong lòng và nó đè nén và đặc biệt không thể nói ra.

Ai cũng biết rằng, cuộc sống không thể bằng phẳng.

Ai cũng biết rằng, dù ta có buồn nhưng ngày mai mặt trời vẫn mọc, trái đất vẫn quay. Ấy thế mà chẳng hiểu sao người ta chẳng thể tránh khỏi những khi con tim mềm yếu.

Bất kỳ một cuộc chia tay nào, cũng có muôn vàn lý do. Nhưng chùn bước để lâm vào hoàn cảnh bế tắc hay mạnh mẽ đứng lên lại là quyết định ở bạn.

Một lần nữa, nó lại xẩy đến với mình.

Nhưng mình sẽ đón nhận nó bằng một tâm thế an yên nhất. Coi nó vốn như những thứ xẩy ra hết sức bình thường trong cuộc sống này...

Rồi cuối cùng, ngày mai sẽ khác thôi mà.

"Cuộc sống vốn rất công bằng, vấn đề là thời gian".

Haizzzz một ngày tâm trạng thật buồn chán.

Cái blog này của mình, sao toàn những thứ buồn chán và não nề đến vậy cơ. Chẳng mấy khi nó tươi vui hơn cả. Okey, cũng chả sao cả. Dù sao thì cũng chả ai đọc được và nó cũng chả ảnh hưởng đến ai đâu mà.

Thứ Ba, 16 tháng 1, 2018

Muộn

Hình như là, mình đang bắt đầu cảm thấy chán nản, đang bắt đầu cảm thấy mệt mỏi và chông chênh về cuộc tình này.

Mệt mỏi vì những gì mình cố gắng, hình như không lay chuyển được điều gì.

Mình mệt vì không được thể hiện hết bản thân mình ra, phải tiết chế và suy nghĩ. Ừ, điều đó cũng đúng, bởi mình lớn rồi mà, mình đâu còn trẻ con nữa.

Nhưng, mình cũng muốn còn một tí trẻ con.

Muốn một chút lãng mạn và dịu dàng như ngày xưa.

Muốn mọi thứ trở nên trọn vẹn hơn, mình từng cố gắng, nhưng mà bây giờ mình mệt rồi.

Tình cảm của mình, không còn như trước nữa.

Mình không thể cứ cố gắng mà một bên không có sự hợp tác.

Mệt quá rồi.

Mệt vì những suy nghĩ.

Hay do mình suy nghĩ quá nhiều ta

Thứ Sáu, 12 tháng 1, 2018

Có những ngày trống rỗng như thế...

Có những ngày thật buồn, thật chán, thật mất tập trung.

Đi làm về, ăn và lại tiếp tục ngồi vào cái máy tính. Cuộc sống của mình chỉ xoay quanh chừng đó thôi. Cảm thấy tẻ nhạt.

Cũng muốn lượn phố phường, muốn chơi bời, cơ mà lại lạnh, nên, lại thôi.

Làm gì nhỉ? Đọc sách à. Có lẽ, hôm nay nên đọc sách. Lâu lắm rồi mình không đọc quyển sách nào. Haizzz

Cảm thấy trống rỗng về tương lai. Vô định. Hay tại chưa lấy chồng nên nó thế nhờ?

Thứ Hai, 18 tháng 12, 2017

Có nơi nào bình yên...

Sáng dậy, lại một cảm giác nặng trĩu trong lòng. Khó chịu và chông chênh.

Ngày xưa, lúc mới quay lại, mình cũng cảm thấy khó chịu, cũng đặt nhiều câu hỏi nghi hoặc, cũng đấu tranh nội tâm ghê gớm lắm. Nhưng cái cuối cùng mình nghĩ là, chúng mình đã quá đau khổ rồi, giờ mình không muốn dằn vặt người ta bằng những thứ cảm xúc tồi tệ của mình nữa.

Lòng mình không yên, không yên đâu, nó như những con sóng đang cuộn tròn, có thể dâng trào bất cứ lúc nà. Nó như vết thương lâu ngày rỉ máu, như có một con dao đang kề cạnh, có thể cứa nó thêm vào bất cứ lúc nào.

Nghe bình yên của Trần Thu Hà, lòng cũng chả bình yên được. Sao lại thế. Mình đã vốn lấy lại được thăng bằng rồi. Mình đâu xứng đáng để nhận được cái điều này đâu?

Nhưng, ngẫm cho cùng, thì lỗi đó, cũng một phần là do mình. Nếu mình không cố chấp, nếu mình rộng lượng hơn, nếu mình bao dung hơn, thì người ta không rơi vào cái hố sâu đó.

Nhưng, cuộc sống luôn có những khó khăn. Muốn đối mặt với nó, cần phải bản lĩnh. Đúng không :)

Bản lĩnh lên, lý trí lên.

Nhé,

Chủ Nhật, 17 tháng 12, 2017

Buồn lê thê

Hà Nội hôm nay sao mà buồn đến thế. Những nỗi buồn cứ dài lê thê, lê thê. Những cảm giác khó chịu lại bắt đầu xâm lấn mình.
Mình sai rồi sao, mình đã lựa chọn sai rồi sao, mình sống như vậy có được không? Mình có đang là chính mình không?

Trời nắng, mà lòng người lạnh hiu hắt.

Thứ tình cảm nam nữ lại một lần nữa làm mình đau khổ. Mình buồn và thất vọng về bản thân, về những suy nghĩ, về những hành động.

Mình không biết thế nào nữa, mình không biết nên làm thế nào cho đúng.

Mình thật ngốc ngếch phải không?

Ai hiểu được mình, ai là người hiểu mình, ai, ai, ai, ai. Không ai hiểu được mình cả...

Buông lơi phải không. Có nên không? Mình muốn được là chính mình mà. Mình k muốn những ngày tháng phải suy nghĩ như thế này.

Mình k biết nữa. Mình mệt mỏi. Mệt mỏi ghê gớm. Không muốn nó làm ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của mình. Mình buồn lê thê......

Thứ Ba, 28 tháng 11, 2017

Nhớ bạn cũ

Hôm nay, tự nhiên nhớ một người bạn cũ kinh khủng. Bạn trong 5 năm đại học, ra trường rồi chẳng còn liên lạc với nhau nữa.

Vào facebook bạn, mọi thứ vẫn thế. Không có cập nhật gì khác từ ngày ra trường. Những gì còn lại về bạn trong tôi, chỉ là những kỷ niệm.

Trong lòng tôi có một nỗi ân hận, ân hận câu nói trước kia dành cho bạn trong lúc nóng giận. Tuổi trẻ, ai cũng mắc phải những sai lầm, có những sai lầm, mãi còn nguyên đó, không thể nào rút lại được nữa.

Nhưng thôi, bạn chọn cách im lặng. Tôi cũng không quan tâm. Chỉ thi thoảng thấy nhớ bạn thôi. Chỉ hi vọng bạn luôn bình an.

Dù sao thì chúng ta, ai cũng có cuộc sống riêng, có những mối quan tâm và bận tâm riêng. Dù có chuyện gì xẩy ra, rồi sẽ ổn hết thôi. Phải không bạn ^^

Miss u ^

Chủ Nhật, 15 tháng 10, 2017

Có phải mùa thu đã về?

Sáng nay dậy, mở toang cửa sổ, ánh nắng vàng óng ánh, gió heo may se se lạnh, mang theo cái hong khô đặc trưng của mùa thu. Có phải mùa thu đã về rồi không?

Chiều, nằm giường lắng nghe âm thanh cuộc sống. Có tiếng xe, có tiếng người, rồi nhà nào đó mở những bài hát về Huế. Tự nhiên lòng nhẹ bâng đến lạ. Những giây phút ấy chỉ muốn dừng lại mãi mãi. Bỗng thấy cuộc sống yên bình quá. 

Mùa thu về rồi, hay do ảnh hưởng của bão?

Mình thích thu, mong thu và nhớ thu ^^
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design