- Thế ạ, anh làm em nhớ trường quá !
- Anh nhớ chỗ anh với em, với Quý tập xe.
- Nhiều lúc nhớ lại cứ rưng rưng anh ạ.
Có những lúc nhớ về quãng thời gian ấy, mắt ta lại rưng rưng. Những giọt nước mắt của hạnh phúc, nhớ mong, buồn tủi cứ thế chảy dài trên má.
Nhớ những quãng đường cùng nhau đi học !
Nhớ quãng đường cùng nhau đi chợ, chuyện trò rôm rả.
Nhớ quãng đường cùng nhau đi tập thể dục mỗi chiều.
Nhớ góc sân nhỏ có lá mít vàng rơi đầy, là nơi tụ tập, giao lưu của những con buôn dưa lê, bán dưa chuột.
Nhớ mùi mít thơm lừng trước ngõ.
Nhớ cây sung, cây ổi nhà hàng xóm.
Nhớ những con người - đã lâu rồi - không còn liên lạc.
Có những nỗi nhớ chẳng biết nói thành tên. Như Tế Hanh đã từng nói "tôi nhớ cả những người không quen biết" !
Vậy là chúng ta đã đi qua nhau như thế, để lại trong lòng mỗi người là những xúc cảm chẳng thể nào quên :)





0 nhận xét:
Đăng nhận xét