Mẹ à...
Hôm nay là ngày mungg 8.3. Con gái bất hiếu quá, không ở lại viện cùng Mẹ...
Con xin lỗi...
Nay con làm Mẹ phải chờ cơm. Vì một chàng rể không tốt. Dù sao đây cũng là một phép loại trừ của con Mẹ à. Mẹ hãy mừng cho con Mẹ nhé.
Con thương Mẹ.. Con
Nhìn Mẹ ngày càng gầy đi, da ngày một nhăn nheo đi. Con xót lắm. Nhưng con không dám khóc trước mặt Mẹ. Con sợ Mẹ lo. Con chỉ dám giấu những giọt nước mắt ấy ở trong lòng. Con sợ, con sợ mất Mẹ,
Nếu con mất Mẹ, chắc cuộc đời này vô nghĩa Mẹ ạ. Con chẳng còn thiết tha với cái gì nữa. Nhiều lúc con chỉ muốn chết quách đi nếu Mẹ không con trên cõi đời này nữa.
Giờ Mẹ là tất cả của con rồi. Mẹ có biết không.
Con thương Mẹ. Bao nhiêu năm lặn lội, bao nhiêu năm lam lũ. Những tưởng con ra trường sẽ báo hiếu được Mẹ, nhưng nào ngờ căn bệnh quái ác ấy cứ ngày làm Mẹ hao gầy đi. Con phải làm sao đây. Con muốn những gì tốt đẹp nhất đến với Mẹ. Con muốn mua cho Mẹ thật nhiều quần áo mới, con muốn nấu cho Mẹ thật nhiều món ăn ngon. Con muốn sống với Mẹ thật nhiều thời gian nữa. Con muốn thấy Mẹ vui vẻ như ngày xưa. Mỗi lần thấy Mẹ khóc, con xót lắm.
Da Mẹ ngày càng nhăn vào, tóc Mẹ ngày càng rụng đi thật nhiều. Con phải làm sao đây Mẹ ơi.....
Nếu không có Mẹ, con chả muốn về ngôi nhà mình nữa Mẹ ạ. Về nhà không có Mẹ, quạnh hiu lắm Mẹ ơi, Con không muốn, con không muốn. Con sợ lại nhớ đến Mẹ, con lại khóc.
Mẹ ơi.....
Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét