Chả biết mấy hôm nay là cái ngày khỉ gì mà hay nghĩ linh tinh đến thế. Mình đâu phải là người quá quan tâm đến ngày nhà giáo Việt Nam đâu nhỉ? Vậy mà cảm xúc cứ tự nhiên ùa về.
Lang thang vào face của một số người từng quen biết khi học đại học. Bỗng nhớ cái thời sinh viên vô vàn. Nhớ từng căn phòng nhỏ, nhớ cánh cửa sổ, nhớ mọi người trong xóm. Và chợt nhận ra thời gian không chờ đợi một ai. AI rồi cũng sẽ khác. Khác nhiều. Nếu tốt thì còn liên lạc với nhau, không thì cũng thôi... Cuộc đời của mỗi người như một thước phim, có từng cảnh quay và mỗi cảnh là một nhân vật khác nhau. Duy chỉ có một người theo ta suốt cả cuộc đời. Đó chính là người yêu ta, là chồng ta... Chỉ cần vậy thôi là đủ lắm rồi. Có họ ta không còn cảm thấy cô đơn và trống trải. Họ lấp đầy tâm hồn ta, giúp ta quên đi mọi lo lắng muộn phiền, giúp ta có động lực sống tiếp, giúp ta không lẻ bóng trên con đường đời lắm chông gai.
Chợt nhớ đến những người bạn thân thời đại học. Phải. Chỉ gọi là thân thời mà thôi. Giờ cũng hết thời rồi. Âu cũng là cái duyên với nhau cũng đi được một chặng đường không quá dài mà cũng không quá ngắn. Chặng đường đó nhờ có những người bạn mà ta không cảm thấy buồn khi sống xa nhà, giúp ta vượt qua khó khăn, cho ta vay tiền lúc cần thiết, an ủi ta những lúc thất tình. Và những người bạn đó... ta sẽ không bao giờ quên dù rằng bây giờ không còn liên lạc nữa.
Vậy thôi.....
Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét