Lâu lắm rồi, mới có cái cảm giác này. Không biết có phải yêu không. Nhưng mà buồn. Buồn đến não nề.
Mình đã quyết định dứt rồi mà. Sao mình còn buồn. Sao còn mong ngóng. Sao còn mong đợi.
Trời.
Sao lại để tình cảm nó đến nông nỗi này.
Yếu đuối ghê cơ.
Lòng mềm nhũn ra cơ.
Cá tính của mình biến đâu mất rồi.
Cái tôi của mình đâu mất rồi.
Lòng kiêu hãnh của mình đâu mất rồi...
Mình đang chạy trốn phải không nhỉiii
Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016
Thứ Tư, 28 tháng 9, 2016
Đã Từng
Đã từng man mác buồn mỗi khi tan làm khi trời tối mịt. Cảm thấy cô đơn một chút.
Đã từng lâng lâng lòng khi ngửi thấy mùi hoa sữa phảng phất trong gió.
Đã từng buồn đến não lòng khi nghe một bản nhạc buồn.
Đã từng nghĩ tình yêu là tất cả...
Nhưng giờ nhận ra. Mọi thứ đi qua chỉ là hư vô mà thôi.
Và đến bây giờ, tan làm, thản nhiên xuống lấy xe và phi một mạch về nhà.
Chẳng buồn khi không có ai đó chờ phía dưới.
Ờ, thì cũng có những lúc nhớ tới ngày xưa. Nhưng nghĩ lại, thấy mọi chuyện sao nhẹ nhàng đến thế.
Hôm qua đi ăn với con bạn. Kể nhiều chuyện ngày xưa, nhắc lại nhiều kỷ niệm. Nhưng bằng một tâm thế cực kỳ nhẹ nhàng, chẳng chút vấn vương, chẳng chút hờn trách.
Thời gian là một liều thuốc hữu hiệu thật. Nó giúp ta xua dịu nỗi đau. Nó giúp ta sống vị tha và độ lượng hơn. Nó giúp ta nhận ra trên đời này tình yêu không phải là tất cả nữa.
Tuổi trẻ của mình, bao nhiêu năm học của mình, gắn liền với chữ Yêu. Yêu như điên dại, như không có ngày hôm qua. Nhưng chẳng bao giờ mình hối hận bởi những tháng năm đó.
Năm tháng dạy cho mình nhiều thứ. Và điều quý báu mình học được đó là học cách buông bỏ những thứ không thuộc về mình để sống nhẹ nhàng hơn...
Để rồi, tự nhiên trong đầu bây giờ. Lại nghĩ đến một người khác. Cái hình bóng ấy cứ luân quẩn đâu đây, nó cứ len lỏi vào tâm trí mình mọi lúc mọi nơi. Cái tên đó, cái mặt đó, cái dáng đó, nó cứ hằn vào não mình. Đến là ghét, cực kỳ là ghét.
Mình ghét phải yêu một ai đó.
Ghét phải nhớ về ai đó.
Ghét, ghét cực kỳ ghét.
Nhưng mà tại sao mình không điều khiển được nhỉ.
Đếch biết là tại sao luôn á.
Họ có gì đâu nhỉ, có hợp với mình đâu nhỉ. Người thì béo, nói chuyện thì nhiều lúc cọc cằn, giống mấy đứa con trai ngồi uống rượu chém gió, bốc khoác với nhau. Lại làm cái nghề lắm tiêu cực, trước đó mình vốn rất ghét, hoàn cảnh khác xa với nhà mình. Đẹp trai thì bình thường, IQ không biết có cao hơn mình không. Vậy mà tại sao nhỉ, tại sao nhỉ, tại sao nhỉ.....
Thứ Hai, 26 tháng 9, 2016
Lung tung leng tenggggg
Đến bao giờ đi làm mới không có cảm giác buồn ngủ nữa?
Đến bao giờ đi làm mới lấy lại được cảm hứng như ngày xưa?
Đến bao giờ mới có nhiệt huyết của những năm tháng 22, 23?
Ôi!!! Càng ngày mình càng cảm nhận sâu sắc cái sự già nua trong con người mình.
Già nua trong suy nghĩ.
Già nua trong cách làm.
Già nua trong công việc..
Thật là già nua..
Quan ngại sâu sắccccccccccccccc
Có việc gì mang lại cảm hứng cho mình nhỉ?
Nhàn rỗi quá, lại muốn đi làm phục vụ bàn.
Ờ, tháng 11 sẽ thử sức xem thế nào. Xem có làm được không. Sẽ rất là mệt, Nhưng mà ok thôi....
Làm kiếm tiền để trả nợ.
Chưa bao giờ nợ nhiều thế này.
Nợ chồng, nợ chất. Nợ chất ngất!!!!!!!!!!!!!!
Đến bao giờ đi làm mới lấy lại được cảm hứng như ngày xưa?
Đến bao giờ mới có nhiệt huyết của những năm tháng 22, 23?
Ôi!!! Càng ngày mình càng cảm nhận sâu sắc cái sự già nua trong con người mình.
Già nua trong suy nghĩ.
Già nua trong cách làm.
Già nua trong công việc..
Thật là già nua..
Quan ngại sâu sắccccccccccccccc
Có việc gì mang lại cảm hứng cho mình nhỉ?
Nhàn rỗi quá, lại muốn đi làm phục vụ bàn.
Ờ, tháng 11 sẽ thử sức xem thế nào. Xem có làm được không. Sẽ rất là mệt, Nhưng mà ok thôi....
Làm kiếm tiền để trả nợ.
Chưa bao giờ nợ nhiều thế này.
Nợ chồng, nợ chất. Nợ chất ngất!!!!!!!!!!!!!!
Thứ Năm, 22 tháng 9, 2016
Cuộc sống này, tìm được một người hiểu mình, sao khó quáaaa
Ờ, đúng là như vậy đấy...
Đôi khi có những này khiến tâm trạng mình chùng lại. Không hiểu lý do tại sao. Đặc biệt là vào những ngày đặc biệt.
Phải, sắp sinh nhật mình cmnr. Năm nào mình cũng háo hức đến sinh nhật, háo hức lắm. Để được nhận quà mà. Làm sao mà không háo hức được cơ chứ???
Mình nhớ sinh nhật năm ngoái, thế nào nhỉ? Đi ăn gà mạnh hoạch rồi đi xem phim.
Sinh nhật năm 2014 thì thế nào nhỉ? Hai đứa còn vài chục k, đi mua nửa con vịt và về phòng mình oánh chén. Thế là xong.
Sinh nhật năm 2013 thì sao nhỉ? Làm một bữa thật to, mời bạn bè công ty nó đến, rồi sau đó đi hát karaoke.
Sinh nhật những năm trước nữa. Không nhớ hết đâu.
Còn giờ, cũng có bạn. Có người rủ đi. Sao thấy cô đơn thế.
Nghĩ đến tương lai, Mẹ không còn nữa. Mà thấy chênh vênhhhhh
Đôi khi có những này khiến tâm trạng mình chùng lại. Không hiểu lý do tại sao. Đặc biệt là vào những ngày đặc biệt.
Phải, sắp sinh nhật mình cmnr. Năm nào mình cũng háo hức đến sinh nhật, háo hức lắm. Để được nhận quà mà. Làm sao mà không háo hức được cơ chứ???
Mình nhớ sinh nhật năm ngoái, thế nào nhỉ? Đi ăn gà mạnh hoạch rồi đi xem phim.
Sinh nhật năm 2014 thì thế nào nhỉ? Hai đứa còn vài chục k, đi mua nửa con vịt và về phòng mình oánh chén. Thế là xong.
Sinh nhật năm 2013 thì sao nhỉ? Làm một bữa thật to, mời bạn bè công ty nó đến, rồi sau đó đi hát karaoke.
Sinh nhật những năm trước nữa. Không nhớ hết đâu.
Còn giờ, cũng có bạn. Có người rủ đi. Sao thấy cô đơn thế.
Nghĩ đến tương lai, Mẹ không còn nữa. Mà thấy chênh vênhhhhh
Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016
Thai Nghén....
Vậy là, mình đã có ý tưởng kinh doanh cho vụ 20.10 này. Mình quyết định với con bạn cùng phòng đi bán hoa.
Yeahhh. Và kèm theo đó có thể bán thêm cả thiệp handmade nữa. Tất nhiên là bọn mình sẽ đi lấy thiệp về bán...
Ôi, cứ nghĩ đến cái ảnh 2 con bé tóc ngắn tha một bịch hoa ra đường bán sao mà thích thế.
Chắc chắn sẽ mệt.
Chắc chắn sẽ vất vả.
Nhưng không sao...
Chúng mình sẽ có những trải nghiệm tuyệt vời mà nhở.................
Chắc lãi được ít thôi....
Nhưng mà sẽ vui lắm áaaaaaaaaaaaa
Yeahhh. Và kèm theo đó có thể bán thêm cả thiệp handmade nữa. Tất nhiên là bọn mình sẽ đi lấy thiệp về bán...
Ôi, cứ nghĩ đến cái ảnh 2 con bé tóc ngắn tha một bịch hoa ra đường bán sao mà thích thế.
Chắc chắn sẽ mệt.
Chắc chắn sẽ vất vả.
Nhưng không sao...
Chúng mình sẽ có những trải nghiệm tuyệt vời mà nhở.................
Chắc lãi được ít thôi....
Nhưng mà sẽ vui lắm áaaaaaaaaaaaa
Không đề
Lâu lắm r, hôm nay tâm trạng mới bất ổn thế này. Có lẽ là do ốm một phần. Tự nhiên chả có hứng thú làm gì. Sáng ra check từ khóa thì đau hết cả lòng, xuống đỏ lòm. Ôi tôi buồn...
Rồi nghĩ đến chuyện gia đình. Tối qua hình ảnh của Mẹ cứ ám ảnh mình, đôi bàn chân sưng phù. Mới có 2 tuần không về mà khác nhiều quá. Mới 2 tuần trước Mẹ vẫn còn có thể đi được, chỉ cần 1 người dìu thôi. Còn bây giờ, phải cần đến 2 người dìu mà vẫn còn rất khó khăn nữa...
Rồi nghĩ đến thằng em. Hôm qua Bố đi họp phụ huynh cho nó. Tiền học nửa kỳ, tất cả các khoản hết 1,5m đấy là chưa kể những thứ linh tinh. Ờ, mình lại phải cho thôi. Chứ làm gì còn ai nữa. Nhưng mình xót, mình cho mà mình xót. Vì nó học mà có học đếch đâu. Nó có chịu sám hối và thay đổi gì đâu. Nó vẫn chứng nào tật nấy. Nó vẫn láo toét như trước. Mình hận, mình phát hờn cả thế giới. Tại sao mọi thứ mình cứ phải lo thế này. Mình tủi thân, tủi thân cực. Giá mà nó ngoan. Nhà có 2 chị em mà cứ như người dưng vậy. Liệu có phải tại mình, tại mình quá cứng nhắc, tại mình quá ngông, tại lòng tự ái của mình quá cao, tại cái tôi của mình quá lớn, tại mình không hiểu tâm lý nó????
Mình hiểu, thực trong tâm, mình biết rằng, nó yêu thương Mẹ. Mình biết, nhưng có điều cách thể hiện ở cái tuổi đấy nó thế. Thế mình phải làm sao? Phải nịnh nọt nó? dỗ dành nó? No no no, mình không thể làm được. Mình đã từng dịu dàng rồi. Trong cái thời gian mà nó chán đời nhất, mình về nhà và cũng ra nc, chát facebook, nhắn tin điện thoại... rất nhẹ nhàng. Nó hứa này hứa kia. Rồi cuối cùng...
Nghĩ mà phát hờn...
Lại được cái thằng dở hơi cho leo cây. Cũng may mình cũng chả hứng thú lắm. Nên cũng bình thường thôi. "Mày cứ đối xử với tao theo cách mà mày muốn" !!!!
Rồi lai đến con bạn mình. Nó cứ như kiểu gieo rắc vào đầu mình những nghi ngờ về người khác, nhất là con trai. Kệ bố chúng nó đi, quan tâm làm đếch gì nhỉ? Nó nói gì thì nói, mình tin hay không tin thì thôi. Nghĩ nọ nghĩ kia làm quái gì cho mệt người nhỉ? Nghi ngờ chỉ làm mình mệt óc thêm. Tốt nhất là tin hay không tin thôi. Đơn giản thế thôi. Từ trước đến nay, mình luôn tâm niệm rằng : sống sao cho lương tâm mình không áy náy là được, còn người khác đối xử với mình thế nào, mình không quan tâm lắm. Đến lúc biết chuyện, thì mỉm cười và tránh xa ra thôi. Sống đơn giản cho đời thanh thản. Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ...
Rồi mấy hôm nay, lại nghiện nghe cái bài Melancholy của Mr Siro. Bài hát này, giết chết tâm trạng. Nhưng vẫn hay, vẫn muốn nghe, nghe hoài, nghe mãi, nghe mãi mà không chán. Câu nào cũng đúng trừ câu "nghìn năm sau vẫn còn chờ". Chờ, chờ, chờ. Chờ cái cc ấy :)))
Thứ Ba, 13 tháng 9, 2016
Tôi đã quên anh như thế đấy !!!
Hôm nay 13.9, sinh nhật công ty. Mình lại về lại chốn xưa. Sáng nay định đi đường thẳng, cơ mà thấy anh mặc áo vàng đi đường tắt cái lối ngày trước mình trọ. Mình đi theo anh ấy, và đi qua chốn xưa. Thực lòng, chả có tí cảm xúc gì luôn. Chỉ thấy đường nó bé, đi chậm quá. Biết thế đi đường to cho nhanh.
Rồi lúc về, dẽ vào cái chợ ngày xưa mình vẫn hay đi mỗi khi làm về. Cũng chả có cảm xúc gì, định qua hỏi thăm cô bán rau ngày xưa mình mua quen, nhưng cô ấy không ở đó.
Cứ tưởng mình sẽ rơi nước mắt. Nhưng không, lòng mình phẳng lặng đến lạ.
Có lẽ, thời gian đã xóa nhòa tất cả rồi. Có lẽ mình đã quên thật rồi. Dù sao thì, hơn 6 năm cũng chả có ý nghĩa gì nữa cả. Cái gì đã qua, thì cứ cho qua thôi.
Và giờ, chỉ biết sống cho bản thân thôi :D
Đấy, tôi đã quên anh rồi đấy. Quên thật rồi đấy :D
Giờ tôi nhớ người khác, nhớ cái người mà chả bao giờ tôi có ý định tiến đến. Nhớ cái người khác tôi một trời một vực, nhớ cái người đã lắng nghe tôi, nhớ cái người mới gặp được có 2 lần :D
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)