Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016

Không đề

Lâu lắm r, hôm nay tâm trạng mới bất ổn thế này. Có lẽ là do ốm một phần. Tự nhiên chả có hứng thú làm gì. Sáng ra check từ khóa thì đau hết cả lòng, xuống đỏ lòm. Ôi tôi buồn...

Rồi nghĩ đến chuyện gia đình. Tối qua hình ảnh của Mẹ cứ ám ảnh mình, đôi bàn chân sưng phù. Mới có 2 tuần không về mà khác nhiều quá. Mới 2 tuần trước Mẹ vẫn còn có thể đi được, chỉ cần 1 người dìu thôi. Còn bây giờ, phải cần đến 2 người dìu mà vẫn còn rất khó khăn nữa...

Rồi nghĩ đến thằng em. Hôm qua Bố đi họp phụ huynh cho nó. Tiền học nửa kỳ, tất cả các khoản hết 1,5m đấy là chưa kể những thứ linh tinh. Ờ, mình lại phải cho thôi. Chứ làm gì còn ai nữa. Nhưng mình xót, mình cho mà mình xót. Vì nó học mà có học đếch đâu. Nó có chịu sám hối và thay đổi gì đâu. Nó vẫn chứng nào tật nấy. Nó vẫn láo toét như trước. Mình hận, mình phát hờn cả thế giới. Tại sao mọi thứ mình cứ phải lo thế này. Mình tủi thân, tủi thân cực. Giá mà nó ngoan. Nhà có 2 chị em mà cứ như người dưng vậy. Liệu có phải tại mình, tại mình quá cứng nhắc, tại mình quá ngông, tại lòng tự ái của mình quá cao, tại cái tôi của mình quá lớn, tại mình không hiểu tâm lý nó????

Mình hiểu, thực trong tâm, mình biết rằng, nó yêu thương Mẹ. Mình biết, nhưng có điều cách thể hiện ở cái tuổi đấy nó thế. Thế mình phải làm sao? Phải nịnh nọt nó? dỗ dành nó? No no no, mình không thể làm được. Mình đã từng dịu dàng rồi. Trong cái thời gian mà nó chán đời nhất, mình về nhà và cũng ra nc, chát facebook, nhắn tin điện thoại... rất nhẹ nhàng. Nó hứa này hứa kia. Rồi cuối cùng...

Nghĩ mà phát hờn...

Lại được cái thằng dở hơi cho leo cây. Cũng may mình cũng chả hứng thú lắm. Nên cũng bình thường thôi. "Mày cứ đối xử với tao theo cách mà mày muốn" !!!!

Rồi lai đến con bạn mình. Nó cứ như kiểu gieo rắc vào đầu mình những nghi ngờ về người khác, nhất là con trai. Kệ bố chúng nó đi, quan tâm làm đếch gì nhỉ? Nó nói gì thì nói, mình tin hay không tin thì thôi. Nghĩ nọ nghĩ kia làm quái gì cho mệt người nhỉ? Nghi ngờ chỉ làm mình mệt óc thêm. Tốt nhất là tin hay không tin thôi. Đơn giản thế thôi. Từ trước đến nay, mình luôn tâm niệm rằng : sống sao cho lương tâm mình không áy náy là được, còn người khác đối xử với mình thế nào, mình không quan tâm lắm. Đến lúc biết chuyện, thì mỉm cười và tránh xa ra thôi. Sống đơn giản cho đời thanh thản. Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ...

Rồi mấy hôm nay, lại nghiện nghe cái bài Melancholy của Mr Siro. Bài hát này, giết chết tâm trạng. Nhưng vẫn hay, vẫn muốn nghe, nghe hoài, nghe mãi, nghe mãi mà không chán. Câu nào cũng đúng trừ câu "nghìn năm sau vẫn còn chờ". Chờ, chờ, chờ. Chờ cái cc ấy :)))

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design