Thứ Năm, 29 tháng 12, 2016

2016 khép lại...

Những ngày cuối năm 2016, cảm giác vẫn cứ chậm chạp như vậy. Đặc biệt là tối hôm qua, một lần nữa, cái cảm giác gần 1 năm qua lại xuất hiện. Nó như một vòng tròn, cuốn lấy mình...

Lại là cái cảm giác đau lòng, hụt hẫng và xen lẫn chút chua xót.

Đau lòng vì thấy mọi chuyện không như mình nghĩ.

Hụt hẫng vì đã đặt niềm tin một lần nữa.

Và chua xót vì cái cách mà người ta cư xử với nhau.

Cuộc sống này đầy rẫy sự dối trá. Dối trá chưa bao giờ chấm dứt như thế sao. Mình không hiểu nổi. Tại sao lại phải lừa dối nhau mới hả hê. Hì. Thật là nực cười.

Lửa thử vàng, gian nan thử sức và thời gian thử thách lòng người :)

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016

Trưởng thành là khi...

Đến một độ tuổi nào đó, người ta cứ tự nhiên lớn lên, tự nhiên biết suy nghĩ sâu sắc và tự nhiên cảm thấy những gì mình buồn phiền trước giờ thật là vô vị.

Trưởng thành là khi, buồn mấy cũng nén chặt trong lòng, lo mấy cũng nén chặt. Chẳng muốn bọc lộ cái gì ra bên ngoài cả. Mệt mỏi ư, ừ thì có, nhưng bọc lộ ra thì được gì. Chi bằng giữ trong lòng rồi tự mình giải quyết có phả hơn không?

Trưởng thành là khi, đau đến mấy cũng không được nói ra, khổ đến mấy cũng cắn răng chịu, mệt đến mấy cũng phải tự đứng dậy.

Trưởng thành là khi ai đó nói gì sau lưng, bỏ qua và tập trung vào làm việc của mình.

Trưởng thành là khi, bực tức với ai đó, nhưng thay vì giận dỗi, tìm cách nghĩ tốt về họ, xuề xòa và bỏ qua hết.

Trưởng thành là khi, chẳng chấp những thứ vặt vãnh, chẳng tính toán so đo những điều nhỏ nhoi. Học sống vị tha để tâm hồn thanh thản.

Trưởng thành là khi, nhớ Mẹ đến mấy, cũng nén chặt, chẳng thể nói với ai, chẳng thể tâm sự với người thân, vì sợ họ còn nhớ hơn mình...

Muốn đăng ảnh Mẹ lên, nhưng sợ, sợ mọi người thấy. Dù sao thì, Mẹ đã khuất rồi, để Mẹ yên nghỉ thôi. Phải không Mẹ.

Con Yêu Mẹ.... Mẹ ơiiii
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design