Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016

Trưởng thành là khi...

Đến một độ tuổi nào đó, người ta cứ tự nhiên lớn lên, tự nhiên biết suy nghĩ sâu sắc và tự nhiên cảm thấy những gì mình buồn phiền trước giờ thật là vô vị.

Trưởng thành là khi, buồn mấy cũng nén chặt trong lòng, lo mấy cũng nén chặt. Chẳng muốn bọc lộ cái gì ra bên ngoài cả. Mệt mỏi ư, ừ thì có, nhưng bọc lộ ra thì được gì. Chi bằng giữ trong lòng rồi tự mình giải quyết có phả hơn không?

Trưởng thành là khi, đau đến mấy cũng không được nói ra, khổ đến mấy cũng cắn răng chịu, mệt đến mấy cũng phải tự đứng dậy.

Trưởng thành là khi ai đó nói gì sau lưng, bỏ qua và tập trung vào làm việc của mình.

Trưởng thành là khi, bực tức với ai đó, nhưng thay vì giận dỗi, tìm cách nghĩ tốt về họ, xuề xòa và bỏ qua hết.

Trưởng thành là khi, chẳng chấp những thứ vặt vãnh, chẳng tính toán so đo những điều nhỏ nhoi. Học sống vị tha để tâm hồn thanh thản.

Trưởng thành là khi, nhớ Mẹ đến mấy, cũng nén chặt, chẳng thể nói với ai, chẳng thể tâm sự với người thân, vì sợ họ còn nhớ hơn mình...

Muốn đăng ảnh Mẹ lên, nhưng sợ, sợ mọi người thấy. Dù sao thì, Mẹ đã khuất rồi, để Mẹ yên nghỉ thôi. Phải không Mẹ.

Con Yêu Mẹ.... Mẹ ơiiii

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design