Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2016

Chủ nhật của tôi

Bỗng dưng đến một lúc nào đó, đến một độ tuổi nào đó, bạn đến một nơi nào đó, và nhận ra rằng, nó không thuộc về mình...

Cũng phải thôi, vì ai rồi cũng phải lớn lên, khi mà bạn đến những nơi toàn người trẻ tuổi, toàn sinh viên, bạn sẽ nhận thấy mình lạc loài. Rồi mình là ai trong cõi đời này.

Như hôm qua đi trên phố đi bộ. Lần thứ 2 mình đi, bỗng thấy nó nhạt nhẽo đến lạ. Chẳng có gì toàn người với người. Lần đầu tiên rất thú vị, có lẽ là ở chỗ thấy nó lạ, vì lạ nên thấy thú vị, rồi đến lần thứ 2 bỗng nhàm chán. Chỉ thấy toàn người là người, đi dạo quanh một cái hồ đã bao nhiêu lần đi mà không chán. Có lẽ điểm mà không chán nhất chắc chỉ có Hồ Tây. Ngồi ở ven hồ, uống nước, nhìn ra mặt hồ phẳng lặng. Hoặc nếu lên Hồ Gươm, chắc thích thú nhất là ngồi nghe các ban nhạc đánh đàn.

Rồi một ngày, một khoảnh khắc nào đó, bạn chợt nhận ra, bạn vẫn còn yêu ai đó. Ờ, đó là khi vô tình làm họ buồn, và nghĩ chắc họ buồn lắm, làm mình cũng buồn theo, buồn rồi khóc. Ừ, bao giờ nhỉ, đến bao giờ lòng mình mới nhẹ như bâng như ngày xưa. Hôm nay, nó lại thổn thức, thật là mệt. Nhưng chỉ một lúc thôi. Vì còn rất nhiều việc đang chờ mình làm, mà mình thì lười quá...

Chủ nhật của bọn nó, là thi nhau đi ăn cưới, thi nhau up ảnh cưới lên mạng xã hội, híc híc, giờ bỗng thấy sợ facebook. Sợ phải lên ngắm ảnh bọn nó cưới. Cưới hết, và chỉ còn lại những người cô đơn như mình, những người tan vỡ, những người thật khó để yêu lại lần thứ hai. Thật khó...

Chủ nhật của mình, là sáng đi ra Mỹ Đình giao hàng, là về giúp đứa em đánh cái biên bản họp, là ngồi Photoshop chỉnh ảnh giầy, và giờ là viết nốt một bài hôm trước đăng ký, rồi giải quyết nốt việc cộng tác viên, và đến 4h thì đi mua sắm với đứa bạn... bảo vào thăm ông họ trong Việt Đức mà chưa được, có lẽ để tối mai.

Ôi chủ nhật bận rộn của tôi!!!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design