Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

Đã quên hát những bản tình ca :)

Một ngày của mình bắt đầu từ 6h30 và kết thúc vào lúc 11h đêm. Cuộc sống chỉ xoay quanh ăn, ngủ, tập thể dục và đi làm rồi hẹn hò bạn bè đi chơi.

Lâu lắm rồi, chẳng hẹn hò với chàng nào, và thực sự cũng chả có hứng thú đi hẹn hò với ai.

Mình hay nói với mọi người rằng, mình rất yêu cuộc sống hiện tại của mình bây giờ. Mình đang tận hưởng nó, mình thấy nó tươi đẹp, chả có gì phải nghĩ.

Thực ra, có nhiều lúc, cũng buồn đấy.

Khi mà, bạn bè mình về nhà với gia đình của họ, tất bật lo toan cho những điều ý nghĩa, mình thì, về phòng, quẳng cái túi xuống, thay quần áo, xỏ giầy, và chạy ra công viên thống nhất. Ahihi. Rồi về tắm, xong ăn, xong bật máy làm việc, rồi đắp mặt, rồi đi ngủ. Chỉ bấy nhiêu thôi mà thấy bận rộn quá. Giờ yêu vào thì có thời gian không?

Với cả, mình cũng từng khao khát mãnh liệt xây dựng hạnh phúc gia đình với người mà mình yêu năm 27 tuổi. Tuổi 27 đầy hoài bão ước mơ, rồi bỗng chốc bị đánh sập hết. Thành ra, giờ mình chả còn tin vào điều gì, ngoài bản thân và gia đình.

Thôi thì, cứ rong ruổi và tận hưởng, chờ ngày đại gia của mình đến gõ cửa trái tim.

Ahihi ^^

Thứ Năm, 4 tháng 5, 2017

Linh cmn tinh

Bỗng dưng bị nhớ nhiều thứ thế. Tự nhiên nhớ Festival 2009 anh và tôi cùng đứng nghe ca nhạc, nghe đứa bạn lớp tôi hát trên sân khấu bài: Chúc em ngủ ngon, và giờ tôi đang nghe nó.

Bây lâu nay, tôi vẫn nhớ anh đấy và tôi chẳng thể đón nhận tình cảm của bất cứ ai. Tôi cứ định mở ra, tôi cứ định thử, thì tôi lại khép lại. Hình ảnh của anh luôn xuất hiện, làm tôi không thể nào đón nhận những điều mới.

Haizzz. Quả thật, thời gian chỉ giúp chúng ta quen dần với cuộc sống mới mà thôi. Nó chả xóa nhòa đi cái gì cả.

Nhưng, những gì nhớ nhung và tiếc nuối, chỉ là con người của ngày hôm qua, còn hiện tại, sao thấy nó xa lạ đến thế.

Lâu nay, tôi chả nhắn tin với anh, chả liên lạc với anh, chả theo dõi cuộc sống của anh, và tôi thấy bình yên. 

Tôi biết rằng, là con gái lúc nào cũng cần độc lập. Không chỉ độc lập về tài chính mà còn độc lập về tinh thần. Vì lẽ đó mà tôi sợ, tôi sợ cái cảm giác thấy anh hạnh phúc bên người nào khác. Lòng tôi lại nhói, nên tôi tìm cách tránh xa những thứ làm ảnh hưởng không tốt đến cuộc sống của tôi.

Cuộc sống đôi khi thật buồn cười, buồn đếch thể cười nổi. 

Tất cả những thứ bên ngoài, đều là vỏ bọc.

Chiếc áo không thể làm nên thầy tu :)
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design