Chủ Nhật, 30 tháng 7, 2017

Yêu Đương - Mệt VCCC

Công nhận, phải công nhận và vô cùng công nhận.

Yêu Đương vào, mệt vcccc

Thứ 1: tốn thời gian nói chuyện, đi ngủ muộn vì mải nói chuyện >>> mất ngủ >>> sức khỏe không được đảm bảo.

Thứ 2: Hay nghĩ linh tinh. Mỗi khi người yêu không nhắn tin hay gọi điện, mkkkk, nghĩ linh tinh, hay là thế này, hay là thế kia. Thôi đủ mọi lý do để tự làm khổ mình. Khổ nỗi, không thể làm chủ được suy nghĩ của mình. Thế nó mới khốn nạn. Đặc biệt với một đứa đã từng bị tổn thương như mình.

Thứ 3: Không còn là chính mình. Đúng vậy, cái kiểu yêu vào là khó lắm. Dù rằng bảo là yêu vừa thôi, yêu ít thôi, quan tâm nhiều làm cái khỉ gì cho mệt người. Cơ mà méo thể làm được. Thật là không làm được mà. Rồi buồn vui theo người ta, lệ cmn thuộc vào cảm xúc. Nói chung là. Méo còn là chính mình nữa.

Híc, hay mình không yêu nữa nhỉ :( Thực sự là mới yêu được có vài ngày thôi mình đã thấy nản nản rồi này :(

:( :( :( :( :(

Độc thân vẫn là muôn nămmmmmm

Thứ Hai, 24 tháng 7, 2017

Quá khứ buồn, thì để nó ngủ yên đi!!!

Một ngày thật là mệt mỏi!

Đêm qua cả đêm thao thức, nằm mãi không ngủ được, chỉ vì nói chuyện quá giấc.

Nay ngồi làm, người như đi mượn vậy.

Rảnh rỗi, check index cái blog này. Những gì nó hiện lên, toàn là những kỷ niệm buồn - kỷ niệm của những ngày Mẹ đau, Mẹ lên hạch. Kỷ niệm của những ngày gia đình xẩy ra chuyện, thằng em bị lưu ban. Năm ngoái, quả là một năm thật tồi tệ với mình. 

Và cứ thế, hết entry này đến entry khác, cứ lần lượt hiện lên. Rồi, hình ảnh của Mẹ lại hiện lên. Những ngày Mẹ đau, những ngày cả nhà vật vã, và mình lại không cầm được nước mắt.

Quá khứ qua đi, có những nỗi buồn sẽ mãi còn đó, như một tượng đài sừng sững, chẳng bao giờ có thể nguôi ngoai, để mỗi khi nhớ về, chúng ta không hỏi đau xót và ứa nước mắt.

Mình nhớ về Mẹ, cũng thế đó.

Có lẽ suốt đời này, chẳng bao giờ có thể nguôi ngoai được đâu!!!

I Miss U, Miss U So Much!!! 

My Mother!

Thứ Sáu, 21 tháng 7, 2017

Cứ hồn nhiên... rồi em sẽ bình yên...

Xã hội này, đúng là muôn hình muôn vẻ, và nó được phân cấp một cách rõ ràng. Mình đang tưởng tượng cả thế giới giống như một cái ao cạn khổng lồ, trong lòng cái ao đấy có nhiều cái ao nhỏ khác nhau, mỗi ao có một môi trường sống riêng tựa như những con người trong xã hội vậy.

Mỗi người, có một suy nghĩ riêng. Trong thế giới của những kẻ chỉ biết đến đồng tiền, nhìn đâu cũng thấy tiền. Cái mà họ thấy là: ôi nhà này giàu thế, họ nịnh sếp, giao tiếp tốt mới được thế, mà không nghĩ rằng người ta giỏi. Thế giới của họ, được đong đếm bởi bao nhiêu căn nhà, bao nhiêu cái xe. Ừ, thì đúng, cuộc sống là thế, và nó phải thế thì mới phát triển được. Nhưng cái kiểu người, mà đi đâu cũng chỉ nói chuyện tiền nong, nhà nọ nhà kia, xe nọ xe kia, thật là nhàm chán quá đi. Như kiểu chữ tiền dính vào mồm người ta rồi ấy.

Rồi, cũng có những người, suốt ngày sách vở, lý luận nọ kia. 

Rồi cũng có những người, chỉ biết kêu than, biết nói mà không biết làm, và thường đổ lỗi cho số phận. 

Nhưng, cũng có những người tốt, thực sự là rất tốt. Cũng cố gắng và rất cố gắng, nhưng vẫn chưa có gì. Cái người ta có chỉ là niềm tin vào một cuộc sống tốt đẹp hơn ở tương lai, nhìn vào những khía cạnh lạc quan của cuộc sống để thấy đời bớt sân si đi.

Thế giới là một bức tranh muôn màu, chúng ta chẳng thể bắt được ai sống theo cách của mình, chẳng thể ép được họ suy nghĩ giống mình. Mỗi người là một hệ quy chiếu khác nhau. Đúng, Sai chỉ tồn tại trong một giới hạn. Và thực sự thì mọi thứ chỉ là tập mờ, chả có đúng mà chả có sai. Nếu việc này đúng với người này, nhưng lại là sai với người khác. 

Vậy nên, mình sống thế nào, cứ sống thật như thế, làm những điều mình thích, yêu những thứ mình có. Cứ hồn nhiên đi, rồi sẽ bình yên thôi mà. Đúng không?

Nhưng, cũng có những lúc mệt mỏi. Thực sự là mệt mỏi khi trên vai gánh quá nhiều việc, quá nhiều trách nhiệm, và cứ thế, người ta cứ phải gồng mình lên để chống chọi. Cũng phải thôi, làm gì còn cách nào khác. 

Ai chả muốn chọn cho mình một cuộc sống an yên, bình lặng, sung sướng. Nhưng, nếu trong cuộc sống của mình, mà xẩy ra những điều không muốn, lúc đấy, chỉ có cách chấp nhận, nhìn vào sự thật, cố gắng mà bước qua...

Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

Một ngày thật buồn...

28 tuổi với những chông chênh. Không phải chông chênh của bản thân mình, mà mình buồn nỗi buồn của bạn mình. 2 đứa bạn thân, lấy chồng, không đứa nào vui...

Mình buồn, mình cảm thấy buồn và bất lực vì không làm được gì giúp bọn nó. Mình buồn lắm. Mình phải làm gì để giúp được bọn nó bây giờ?

Công việc không đứa nào được thuận buồm xuôi gió. Đứa nào cũng vất vả, đứa thì chồng bỏ đi làm ăn xa, một mình nuôi con nhỏ, đứa thì cũng phải để con ở quê lên đây tha phương cầu thực.

Haizzzzzzz!!!!!

Thật là...

Một ngày buồn thế.

Thôi mình làm đây :(
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design