Thứ Hai, 24 tháng 7, 2017

Quá khứ buồn, thì để nó ngủ yên đi!!!

Một ngày thật là mệt mỏi!

Đêm qua cả đêm thao thức, nằm mãi không ngủ được, chỉ vì nói chuyện quá giấc.

Nay ngồi làm, người như đi mượn vậy.

Rảnh rỗi, check index cái blog này. Những gì nó hiện lên, toàn là những kỷ niệm buồn - kỷ niệm của những ngày Mẹ đau, Mẹ lên hạch. Kỷ niệm của những ngày gia đình xẩy ra chuyện, thằng em bị lưu ban. Năm ngoái, quả là một năm thật tồi tệ với mình. 

Và cứ thế, hết entry này đến entry khác, cứ lần lượt hiện lên. Rồi, hình ảnh của Mẹ lại hiện lên. Những ngày Mẹ đau, những ngày cả nhà vật vã, và mình lại không cầm được nước mắt.

Quá khứ qua đi, có những nỗi buồn sẽ mãi còn đó, như một tượng đài sừng sững, chẳng bao giờ có thể nguôi ngoai, để mỗi khi nhớ về, chúng ta không hỏi đau xót và ứa nước mắt.

Mình nhớ về Mẹ, cũng thế đó.

Có lẽ suốt đời này, chẳng bao giờ có thể nguôi ngoai được đâu!!!

I Miss U, Miss U So Much!!! 

My Mother!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design