"Trong làn nắng ửng khói mơi tan
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng
Sột soạt gió trêu tà áo biếc
Trên giàn thiên lý, bóng xuân sang..."
Mấy hôm nay, nghe những bài ca quan họ, mình bỗng nhớ đến những trưa hè đầy nắng vào những vụ mùa. Ngoài sân là thóc, là rơm. Trong nhà bố mở đài phát những bài hát dân ca quan họ. Xen vào đó là mùi thơm nồng của rơm, của thóc, là tiếng gà cục tác, là những cơn gió hè mát rượi,.. sao mà bình yên đến thế.
Bây giờ, thật khó có thể kiếm được ở đâu một khung cảnh làng quê như vậy. Nhớ con đường đất mát rượi. Nhớ hàng cây râm bụt. Nhớ cái cây bạch đàn to bự, mà nhiều người đồn rằng ở đó có ông "thần nghịch tử".
Nhờ cái sân gạch đỏ bé nhỏ nhà mình, mỗi lần quét thóc phát mệt vì nó dính vào những cái khe nhỏ giữa các viên.
Nhớ cái bờ ao.
Nhớ cái bể nước nhỏ nhỏ, xinh xinh mà Mẹ vẫn ra giếng nước làng gánh về đổ vào đó.
Nhớ căn nhà nhỏ bé ngày xưa, vẫn còn nền đất, mấp mô, lồi lõm nhưng mát rượi.
Nhớ nhiều thứ lắm.
Mình cảm thấy thật may mắn vì có một tuổi thơ thật đẹp. Ở đó, có những người bạn của mình, có cánh diều thả mỗi chiều trên đồng. Có những buổi đi mò cua, mò ốc. Có những buổi đi câu cá sặt cháy đen cánh tay. Có những buổi làm lò nhỏ để đốt gạch.
Ái zaaaa. Hồi bé, sao cuộc sống nó thảnh thơi và yên bình đến vậy.
Chỉ tiếc là, hồi đó còn quá bé để mình có thể cảm nhận được.
Bây giờ, chả ước gì nhiều. Chỉ ước được cùng người mình yêu, về quê chăn gà, trồng rau và trong tài khoản ngân hàng có dư vài tỉ là được rồi :D
Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2018
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét