Thứ Ba, 30 tháng 6, 2020

Cứ thế mà đi!!

Thái Bình những ngày hè nóng bức và oi ả. Ngồi viết những dòng này trong một tâm trạng chẳng thể buồn được mà cũng chẳng thế vui được. Sở dĩ chẳng thể buồn được vì cách ứng xử như vậy. Thật buồn. Cách ứng xử của người Bố dối với một người Con. Không biết nói như thế nào nữa.

Ngoài trời nắng chang chang. Giá nỗi buồn trong lòng cũng được thiêu đốt bởi cái nắng gay gắt đó thì hay biết mấy. Tiếng ve kêu râm ran lại làm mình nhớ lại quãng thời gian ngày xưa - cái thời còn học cấp 2, ôn thi dưới hai hàng cây bạch đàn xanh mát, mải mê đến mức bị ve đái vào vở. Cái ngày ấy, còn Mẹ, gia đình mình vẫn vui. Còn bây giờ, thì toang thật sự.

Toang chỉ vì mình đi lấy chồng. Chỉ vì mình đi tìm hạnh phúc cho riêng mình. Tìm cuộc sống cho mình, sống cho bản thân mình. Thật là nực cười. Tại sao con người ta lại ích kỷ như vậy. Mình đã tìm được tình yêu đích thực của cuộc đời mình. Tại sao lại không ủng hộ mình, mà lại hành xử như vậy. 

Bây giờ, mình không còn cần cái gì nữa cả. Nhất là không có gì. Nhất là Bố mình không có mặt trong ngày cưới của mình. Mình cũng không cần nữa. Mình không còn đủ tình yêu thương và bao dung như trước được nữa. Cái sự ích kỷ và trẻ con của Bố mình đã đạt đến cảnh giới nghiêm trọng rồi. Mình thực sự buồn. Buồn vô cùng.

Cuộc sống mà. Biết làm sao được. Dù sao thì mình cũng tin sau này, Chồng mình sẽ yêu thương mình, Mẹ chồng mình sẽ yêu thương mình, Em chồng mình sẽ yêu thương mình. Coi như một phần ông trời bù đắp cho mình. Chẳng ai lấy hết của ai một thứ gì cả. Có đúng không nhỉ. 

Haizzz!!! Ngoài trời nắng nóng. Cái nắng nóng làm vải bị bạc màu. Nó bạc như cái sự bạc bẽo của lòng người vậy!!

Thôi kệ!!!!

Cứ thế mà đi!!!

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2020

Tủi Thân

Mẹ ơi!!!!

Mẹ ở đâu rồi!!! Mẹ có nhìn thấy con không???

Hôm nay con đi viện. Bác sĩ nặn mủ, lấy cái vòi như trước Mẹ từng lấy cho con đó. Đau lắm Mẹ ạ. Một mình con, con cũng tủi thân, nhưng mà chả sao cả. Lúc đó, con chỉ nghĩ đến Mẹ thôi. Chỉ gọi Mẹ thôi. Như ngày xưa con từng bị khâu ở chân, rồi lúc khâu, con cứ nép vào lòng Mẹ ấy. Lúc đó con cảm thấy thật yên tâm.

Con tủi thân lắm Mẹ ạ. Về gọi điện cho Bố. Bố chả được lời hỏi thăm, có đau không, hết nhiều tiền không? Chán!!! Chuyện gì bàn với Bố, thì Bố cứ gạt phắc đi. Con tủi thân vô cùng. Bố cũng là Bố của con mà. Con tôn trọng Bố mà. Ấy thế mà Mẹ ơi!!!

Sao Mẹ mất sớm. Để chị em con như vậy chứ. Huhuh. Đến lúc lập gia đình rồi, chắc con vẫn chưa yên đâu Mẹ à. Con yêu Tuệ, muốn lấy Tuệ, mà gặp bao nhiêu sóng gió.

Mẹ à, Mẹ ơi!!!!

Con nhớ Mẹ!!!

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2020

Buồn ghê gớm. Một nỗi buồn mãi chẳng dứt

Dạo này mình hay tủi thân quá. Cứ nhìn nhà người ta khi cưới có Bố Mẹ, có Anh Em mà mình chạnh lòng. Bởi mình nghĩ một tương lai không xa. Trong đám cưới của mình, không có hình bóng của 2 người thân thiết nhất với mình. Là Bố mình và Em mình.

Người yêu mình bảo là: Em đừng nghĩ nữa, đừng than vãn nữa. Ô kìa. Ai muốn nghĩ. Ai muốn than vãn. Nhưng với một đứa nhạy cảm như mình. Chỉ cần nhìn người ta trong lúc khó khăn nhất, trong những thời điểm quan trọng nhất, có người thân ở bên cạnh. Còn mình thì không. Mình không khỏi chạnh lòng sao được.

Mình đâu có làm nên tội tình gì. Tại sao lại bỏ mặc mình. Tại sao lại như thế cơ chứ. Mình đã sống cho đi như thế nào. Tại sao không lắng nghe mình. Chỉ vì mình yêu một người không theo ý của họ, không theo ý của thiên hạ. Mình sống cuộc đời của mình. Mình cưới cho mình mà. Có cưới cho người khác đâu cơ chứ.

Mình buồn thật buồn. Buồn vô cùng. Thôi coi như kiếp trước mình mắc nợ họ. Kiếp này mình trả.

Cuộc đời sao thấy bạc bẽo quá. Bạc bẽo ngay trong gia đình của mình.


Thằng em mình. Mình nhắn tin nó còn không thèm trả lời mình. Mình buồn. Mình yêu thương nó đến nhường nào. Vậy mà.


Buồn vô cùng. Mình chỉ muốn khóc thôi. Mình thấy đơn độc và cô đơn. 
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design