Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

Kem chuối thơm ngon cho ngày hè nóng bức

Nóng rồi, các mẹ chuẩn bị chào hè bằng món kem chuối cực ngon và hấp dẫn nhé.

Nguyên liệu:

300ml sữa chua ( tương đương 3 hộp vinamill nhé)
150ml nước cốt dừa ( mua ở chợ hoặc siêu thị lon cốt dừa nha, ko phải nước dừa tươi)
150 sữa đặc ( là sữa ông thọ ý, tầm nửa hộp là ok)
1 lạng lạc đã rang chín, giã nhỏ.
10k dừa nạo sợi,
4 quả chuối tây ( chuối tây vị đậm đà hơn)


Cách làm:

Trộn đều nước cốt dừa, sữa đặc, sữa chua vào một bát to. Chuối mỗi quả cắt làm 3,4 theo chiều dọc.
Múc 1 muôi hỗn hợp đã trộn vào hộp ( mình dùng luôn hộp kem vinamill to, chỗ nguyên liệu này vừa tròn 1 hộp nhé). Sau đó xếp 1 lớp chuối vào, rắc tiếp một lớp lạc, dừa nạo sợi.... Cứ thế làm đến lúc hết nguyên liệu. Trên cùng rắc nhiều lạc và dừa nạo sợi, lấy tay ấn nhẹ để lạc và dừa dính vào kem để ko bị rơi ra lúc ăn.

Để ngăn đá tầm 4h là ăn được nhé. ( cái này tùy từng tủ lạnh nha, tủ lạnh xịn có khi 2h đã đông cứng rồi, nhưng tủ lạnh dùng lâu rồi thì mn để lâu hơn 1 chút để kem đông hẳn, nhúng hộp vào chậu nước, lấy ra rất dễ dàng ạ, sau đó cắt miếng vừa ăn và mời cả nhà thưởng thức thôi.

Ps: Mọi người có thể thay chuối bằng mít, xoài nhé đều rất thơm ngon.
Chúc cả nhà mình một mùa hè bớt nóng hơn vì đã có kem mẹ làm. hi. Ko biết các mẹ thế nào, chứ mình thì rất thích tự tay làm những món ăn vặt cho con lắm.... .
Các bước làm mình có minh họa bằng ảnh rồi nhé.

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2015

Tại sao con gái cứ phải lấy chồng hả Mẹ!!!!

Hôm nay vừa đọc được bài "Tại sao con gái cứ phải lấy chồng hả mẹ". Tự nhiên lại muốn viết.. Lâu lắm rồi chả có time mà ngồi viết lách. Đơn giản vì thấy bài đấy sao nó giống mình thế.

Qua rồi cái thời trẻ trâu chỉ biết tình yêu là duy nhất. Càng lớn, người ta càng nhận ra cuộc sống có nhiều thứ đáng được quan tâm hơn thế. Gia đình mình là thứ đáng để mình hi sinh nhất.

Nói nhiều rồi và nghe cũng nhiều rồi nhưng đã mấy ai làm được. Tuổi trẻ, cứ bị cuốn vào guồng quay của công việc, của cơm- áo- gạo - tiền. Của những cuộc đua, những cuộc cạnh tranh mà đôi lúc quên bẵng đi hai tiếng Gia Đình. Rồi đến lúc có chuyện họ mới chợt nhận ra Gia Đình là tất cả.

Có một lúc nào đấy, bạn trải qua cảm giác người thân sắp mất đi, mới hiểu thế nào giá trị của hai tiếng Gia Đình. Cảm giác cuộc sống không còn ý nghĩa khi vắng họ - người thuộc về Gia Đình.

Tuổi trẻ, có nhiều người coi tình yêu là thứ duy nhất. Bất chấp mọi thứ để đánh đổi nó, hi sinh cho nó, quằn quại vì nó rồi có nhiều người tự sát vì nó. Có đáng không?

 Con tự hỏi trên đời này sẽ có bao nhiêu người con gái như con? Yêu nhầm người và thương sai lúc. Đường yêu gấp khúc, loanh quoanh mãi không tìm thấy một quãng đường tình phẳng phiu.

Đã lâu rồi con không viết, con không dành hàng giờ cho cuốn nhật ký hay đánh word để gửi blog hay các trang tâm sự. Đã lâu rồi con cũng không về với mẹ chỉ để kể lể chuyện tình cảm của con. Con bị cuốn theo những cái gọi là bộn bề cuộc sống, là tương lai, là công việc, là hoài bão, là tham vọng.

Trước đây mẹ từng nói "con gái yêu nhiều sẽ mất duyên" khi thấy con cứ chấp chới giữa các mối tình không đầu không cuối, con thì không sợ mất duyên, con chỉ lo tim con sẽ ít đập nhanh hơn, vì bình tĩnh, bình tĩnh vì từng trải.

Và thực sự bây giờ con đã chẳng còn bị lênh đênh trong những tình cảm khó kiểm soát nữa. Ngày hôm nay con đã trưởng thành hơn rất nhiều, con hiểu con có một nhan sắc đủ dùng, một trí thông minh không quá tệ, một gia đình yêu con vô điều kiện, một mái ấm để quay về vậy thì tại sao con phải dốc lòng dốc sức cho những tình cảm vơi đầy ngoài kia khi mà thực sự người ta đâu xứng đáng.

Tại sao con được bố mẹ nuôi dưỡng bao nhiêu năm trời mà con lại phải về chăm sóc cho những người dưng xa lạ. Con cảm thấy sợ hãi trước những mối quan hệ hôn nhân, bộn bề trước lo toan cuộc sống cơm áo gạo tiền, lo lắng trước những mối quan hệ ngoài luồng. Tại sao con gái cứ phải lấy chồng hả mẹ?

Ngày trước con cũng từng một thời yêu đương mơ mộng, kiếm tìm những tình cảm không đầu không cuối. Rồi cuối cùng con lại trở lại với một trời hoang hoải.

Con tự hỏi trên đời này sẽ có bao nhiêu người con gái như con? Yêu nhầm người và thương sai lúc. Đường yêu gấp khúc, loanh quoanh mãi không tìm thấy một quãng đường tình phẳng phiu.

Sau những hoang hoải đó, con đã tự biết cách đứng lên. Con vẫn sẽ yêu và tìm người đàn ông yêu con thật lòng, nhưng niềm tin không bao giờ con trao trọn vẹn nữa. Con sẽ dịu dàng vừa đủ và biết sử dụng móng vuốt khi cần. Con trai là vậy, Ai cũng mở miệng ra khăng khăng là một lòng một dạ. Nhưng thực chất là lòng với người này còn dạ với người kia. Thế còn ruột, gan, phèo, phổi nằm ở người nào ai mà đoán được. Tuổi thanh xuân vốn đã keo kiệt từng ngày, cớ gì con cứ phải bận lòng vì những thứ chẳng đi đâu vào đâu đó.


 

Con cũng đã từng có những mối hận thù trong quá khứ, hận người đã từng nhẫn tâm quăng quật con vẫy vùng trong thương đau. Con cũng đã từng có những đêm khóc đến vật vã. Sự ích kỷ của một đứa con gái, dằn vặt, xâu xé những ý nghĩ cứ chồng chất lên nhau, càng nhiều bao nhiêu thì sự tức giận càng tăng thêm gấp bội, rồi thù hận, rồi nước mắt, cứ thế tuôn trào...

Nhưng hiện tại, con đã đủ trưởng thành để bình tâm trở lại, để tha thứ cho cái quá khứ ngày xưa.

Con học được cách không phụ thuộc, không dựa dẫm và cũng chẳng yếu mềm, là đứng vững trong trời đấy, không cần phải tầm gửi vào ai.

Đã từng lúc con nhấm nháp nỗi hận thù từng chút một để hiểu rằng cuộc đời là một vòng tròn của sự công bằng.

Nhiều lúc giữa bộn bề cuộc sống, con cũng cảm thấy cần lắm một bờ vai giúp con xua tan những áp lực vô hình, đó là một chiều lững thững trên phố, với ánh đèn phủ mờ tâm trạng, bụi bay vào mắt, nhòe nhoẹt nước, run vai khóc nấc. Nhiều lúc con tự hỏi, tình yêu chỉ đơn giản là mối quan hệ không rõ ràng, nhập nhằng giữa yêu và thương, giữa quyền lợi và trách nhiệm, có gì hay ho mà người ta ca tụng đến thế.

Rồi con nhìn lại quãng đường và thấy mình cũng đã mắc sai lầm khi con yêu ai cũng dốc hết ruột gan của mình ra cho người ta biết, để người ta chà đạp không thương tiếc. Con sai lầm khi đã dốc cạn hết thương yêu để vun vén cho thứ hạnh phúc tưởng rằng có thể tồn tại vĩnh viễn. Con gái mà đôi khi vẫn thế, không được lý trí lắm mẹ ạ, một khi bị tấn công sẽ trở thành tù binh của ái tình.

Mẹ đừng buồn phiền trước những suy nghĩ đó của con mẹ nhé. Nếu may mắn rằng mai đây sẽ có người giúp con xóa nhòa được những suy nghĩ đó, thì mẹ cũng tin rằng con đủ mạnh mẽ để không phải phụ thuộc vào ai.

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015

Mẹ ơi....

Mẹ à...

Hôm nay là ngày mungg 8.3. Con gái bất hiếu quá, không ở lại viện cùng Mẹ...

Con xin lỗi...

Nay con làm Mẹ phải chờ cơm. Vì một chàng rể không tốt. Dù sao đây cũng là một phép loại trừ của con Mẹ à. Mẹ hãy mừng cho con Mẹ nhé.

Con thương Mẹ.. Con

Nhìn Mẹ ngày càng gầy đi, da ngày một nhăn nheo đi. Con xót lắm. Nhưng con không dám khóc trước mặt Mẹ. Con sợ Mẹ lo. Con chỉ dám giấu những giọt nước mắt ấy ở trong lòng. Con sợ, con sợ mất Mẹ,

Nếu con mất Mẹ, chắc cuộc đời này vô nghĩa Mẹ ạ. Con chẳng còn thiết tha với cái gì nữa. Nhiều lúc con chỉ muốn chết quách đi nếu Mẹ không con trên cõi đời này nữa.

Giờ Mẹ là tất cả của con rồi. Mẹ có biết không.

Con thương Mẹ. Bao nhiêu năm lặn lội, bao nhiêu năm lam lũ. Những tưởng con ra trường sẽ báo hiếu được Mẹ, nhưng nào ngờ căn bệnh quái ác ấy cứ ngày làm Mẹ hao gầy đi. Con phải làm sao đây. Con muốn những gì tốt đẹp nhất đến với Mẹ. Con muốn mua cho Mẹ thật nhiều quần áo mới, con muốn nấu cho Mẹ thật nhiều món ăn ngon. Con muốn sống với Mẹ thật nhiều thời gian nữa. Con muốn thấy Mẹ vui vẻ như ngày xưa. Mỗi lần thấy Mẹ khóc, con xót lắm.

Da Mẹ ngày càng nhăn vào, tóc Mẹ ngày càng rụng đi thật nhiều. Con phải làm sao đây Mẹ ơi.....

Nếu không có Mẹ, con chả muốn về ngôi nhà mình nữa Mẹ ạ. Về nhà không có Mẹ, quạnh hiu lắm Mẹ ơi, Con không muốn, con không muốn. Con sợ lại nhớ đến Mẹ, con lại khóc.

Mẹ ơi.....

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015

Vô đề

Chà..

Lâu lắm rồi mới lặng mình mà ngồi viết blog

Cảm xúc mình từ lâu chai sạn rồi thì phải, nó như một viên bi tròn lì, nhẵn nhũi đến mức bóng loáng. Như là một đứa vô cảm.

Chẳng thấy chút ấm lòng khi nghe giai điệu của Happy New Year.

Chẳng thấy háo hức khi đến Tết, có lẽ Tết đã trải qua nhiều.

Năm mới mà thấy mọi thứ vẫn bình thường

Vẫn như tuyến bus ngày qua ngày

Vẫn những dòng người di chuyển

Vẫn bộn bề trong đống công việc...

Năm mới, áp lực hơn...

Chỉ dặn lòng mình phải cố gắng.

Thế. Là Đủ :)

Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

Có một ngôi trường như thế...

Vừa lên face, thấy ảnh của một người bạn chụp với các thầy cô đã dạy mình từ lúc còn nhỏ tí, tại ngôi trường gắn liền với tuổi thơ. Tự nhiên thấy bồi hồi, xúc động đến lạ...

Làm sao không xúc động được, khi nhìn vào bao nhiêu kỷ niệm chợt ùa về. Chỉ muốn trở về với tuổi thơ, muốn một lần được níu giữ nó, được cầm nó.





Thầy Cô

Cứ như người lái đò, đưa hết lứa học sinh này, đến lứa học sinh khác qua sông, để rồi chúng lớn lên, bay đi và tìm những chân trời mới. Duy chỉ có thầy cô là vẫn vậy, vẫn miệt mài với những trang giáo án, với những lứa học trò nhất quỷ nhì ma. Bởi thế mới có câu thơ rằng : Nghề giáo viên là nghề cao quý nhất...

Nhìn nét mặt Thầy Cô bây giờ già đi nhiều quá. Có quá vô ơn không khi 20.11 mình chả nhớ gì, để đến hôm nay khi nhìn thấy những bức ảnh đó mình mới chợt nhận ra ?

Vẫn cái sân trường đó, bao nhiêu kỷ niệm in hằn trên não. Bạn bè giờ lớn lên, rồi ai cũng có cuộc sống riêng, như con chim tách đàn...

Nhớ những giờ giải lao, nhớ mỗi sáng tập thể dục giữa sân trường, nhớ tiếng trống của thầy hiệu phó, nhớ những buổi 20.11 hát văn nghệ chúc mừng thầy cô. Vẫn sân trường ấy, giờ không còn hàng cây điền thanh vi vu trong gió, để mỗi giờ giải lao cả lũ nhao nhao ra vặt lá rồi tung lên.

Ôi, sao mà nhớ đến thế

Vẫn cái ao nhỏ nhỏ xinh xinh ngày xưa mỗi lần đi học trời mưa, bẩn chân là xuống rửa...

Là mỗi lần trực nhật đi giặt giẻ lau bảng cho Cô...

Là mỗi lần gấp thuyền đem ra đó thả....

Chao ôi....

Thời gian đâu mất rồi...????

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

Mênh Mông

Tự nhiên bị nhớ...

Đúng là cuộc đời chả biết trước được điều gì. Tất cả là do duyên số, là dòng đời xô đẩy..

Nhớ quá quãng thời gian này năm ngoái, đang nghỉ việc ở quán scan ảnh và chuẩn bị đi bán quần áo online.

Rồi thế nào mà đi làm ở quán đó có một buổi sáng mình quyết định xin nghỉ, về gọi điện cho anh Tùng, rồi đi làm. Đấy coi như bước ngoặt trong cuộc đời của mình.

Tại đây, được gặp và làm quen với những người bạn, người anh, người chị, người em mới. Cảm thấy cuộc sống thật ấm áp và tràn đầy vui vẻ.

Nhớ quá mùa đông năm ngoái, nơi văn phòng tại 299 CTM, nơi mọi người đến làm việc, thoải mái, vui vẻ, nơi có những bữa cơm trưa của mấy chị em. Nơi mà mùa đông lạnh giá, công ty chuẩn bị quà tết, mọi người hì hục viết nội dung, SEO dịch vụ quà tết. Nhớ quá quãng thời gian đấy. Bình yên và ấm áp vô cùng...


Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

Những Người Đã Từng Đi Qua Thương Nhớ

Có người nói Tình yêu là điều tuyệt diệu nhất trên đời. Có người lại cho đó là điều hoang đường nhất. Trong tình yêu, mọi sự xảy ra đều không theo tuân một lí lẽ nào cả. Hôm nay tình yêu đặt bạn lên đỉnh núi cao, ngày mai tình yêu có thể đưa bạn xuống đại dương sâu thẳm. Hôm nay là thương nhớ nồng nàn, ngày mai có thể là lạnh lùng xa cách. Như thế, những điều xảy ra trong tình yêu là những điều không thể kiểm soát, vừa đẹp đẽ, hoang đường, vừa nên thơ, lại vừa tàn nhẫn, vừa bền vững, mà lại mong manh vô cùng. Bởi vì những người trẻ tuổi, yêu thương đơn thuần là cảm giác. Người ta không cần một lí do nào để yêu, và có khi cũng không cần một nguyên cớ nào để thôi yêu. Nhưng gắn bó cuộc đời mình với người khác luôn là một điều chẳng dễ dàng.

letter of love by xuehuademeng d35n6jo Những người đã từng đi qua thương nhớ

Tôi vẫn nghĩ mỗi mối tình có một cuộc đời riêng của nó. Khi mới sinh ra nó là điều hân hoan và tràn đầy sức sống. Nhưng rồi đi qua thời gian, thương nhớ, giận hờn, nó dần trở nên già nua và mỏi mệt. Hoặc ngay cả khi còn tươi trẻ, nhưng vì một lí do nào đó, có lúc nó vẫn phải ra đi. Tình yêu có thể nào chết hẳn không, thì lại là một câu hỏi khác.

Và bởi vì mỗi một mối tình là một sinh thể riêng, một đời sống riêng, không một mối tình nào khác có thể khỏa lấp, thay thế nó được. Người ta có thể gặp, yêu, rồi chia tay rất nhiều người trong cuộc đời, nhưng tuyệt nhiên không ai trong số đó nên đến để thay thế một người khác cả.

Tình cảm là một dạng vật chất đặc biệt. Khi tồn tại thì nặng như năm quả núi, nhưng khi ra đi thì nhẹ tựa lông hồng. Một mối tình kết thúc, thì dù sớm hay muộn, vội vã hay lưu luyến, tình yêu cũng ra đi. Có người để tang rất lâu. Có người phải mất nhiều thời gian để lại bắt đầu cuộc sống mới. Nhưng dài lâu không phải là mãi mãi. Một sớm mai người ta sẽ thức dậy, thấy lòng lại hân hoan và muốn bắt đầu một trang đời mới, với những kí ức đẹp đẽ để nhớ và những yêu thương tươi mới để trao nhận.

Và dù có thể không quên nhau, thì những người đã từng đi qua thương nhớ cũng đã đi qua nhau rồi.

Và họ vẫn sẽ sống một đời vui, dù chẳng còn có nhau (mãi mãi) icon smile Những người đã từng đi qua thương nhớ

Nguồn : internet
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design