Thứ Năm, 28 tháng 7, 2016

Buồn

Sáng nay nhận được điện thoại của Bố, đoán ngay là có chuyện gì. Thực lòng chẳng muốn nghe, vì nghe lại nghĩ. Cơ mà thôi, lại nhấc máy lên gọi lại.

Lúc chưa nghe, đã tưởng tượng ra đủ chuyện không hay. Thật khổ khi lúc nào cũng phải lên dây cót tinh thần để sẵn sàng đón nhận một điều gì đó. Nhưng nghe tin còn buồn hơn, thằng em mình đi tập trung lại bỏ về, chẳng biết lý do vì sao, nhưng cái tính cứng đầu của nó có lẽ là nguyên nhân.

Có lẽ, bị vài thằng trêu, nó tức tối bỏ về, tính trẻ con, có lớn mà chả có khôn. Hình hài thì lớn đấy nhưng bộ óc thì nhỏ bé vô cùng. Chẳng biết nói với nó làm sao, thấy ghét, muốn chửi, mà chửi lại sợ nó tự ái...

Rồi nghĩ đến thương Bố thế, hôm qua mưa bão, cũng vào trường gặp thầy hiệu trưởng rồi xin cho con học ở lớp mà nó muốn. Buồn, thật là buồn ạ... tôi buồn miên man đấy. Ấy thế mà, cái dáng hao gầy đấy cũng có làm cho nó nghĩ ngợi đâu? Cái bản chất ngông cuồng và trịch thượng vẫn còn, chẳng thay đổi gì... Buồn, tôi buồn đấy.

Haiz, nghĩ về gia đình, mà não nề quá ạ. Bao giờ mới hết những ngày tháng như thế này. Dù rằng luôn tự nhủ, phải cố gắng lên, phải mạnh mẽ lên, nghĩ suy nhiều được gì đâu, chôn chặt nó trong lòng rồi làm việc có ích hơn đi. Cơ mà thi thoảng cứ rơi vào cái trạng thái không muốn làm gì, không muốn làm cái gì hết, cứ thả trôi cho tâm hồn mình nó bồng bềnh, bồng bềnh vậy thôi...

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2016

Bão...

Ừ thì bão rồi.

Sáng đi làm, cảm thấy mình thật may mắn khi đến công ty an toàn. Đến công ty, lên facebook thấy các bạn chia sẻ ảnh gió to quật cả xe máy, cây đổ lên xe...

Và, gọi điện về cho Mẹ, giọng Mẹ yếu ớt, bảo Mẹ đang đau đây. Rồi hỏi Bố đâu, Bố bảo Bố lên trường gặp thầy Hà xin cho thằng em vào lớp mà nó muốn để học. Mình nghe nhói lòng. Hôm nay mưa bão, chẳng biết thế nào. Tự nhiên nóng ruột. Thấy thương, thương, thương...

Thôi nào, làm việc thôi. Dù sao thì mình ở trên này, vẫn phải làm việc thật chăm chỉ, kiếm tiền...

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

Thơ tình hay + lãng mạn + buồn

Bài 1 :

Chiều giăng mưa ta vẫn không dừng bước
Mặc nổi buồn đẫm ướt trên đôi vai
Mưa rả rích rơi giọt ngắn giọt dài
Kéo hồn ta quay về thời xưa cũ
Nơi xa ấy anh ơi anh còn nhớ
Mưa đầu mùa hai đứa bước chung đôi
Mùa mưa ấy chắc đã xa anh rồi
Trong tay người, mưa tôi... anh xa lạ

Bài 2 :

Em có buồn và mệt mỏi không em
Khi cứ bận tâm những điều người ta nói
Em có buồn khi lòng luôn mong mỏi
Về một người biết chẳng cách nào yêu.

Em có buồn khi mãi vẫn quạnh hiu
Sáng dậy chẳng ai nhắn tin hay gọi nhỡ
Em có buồn không khi chẳng ai che chở
Chẳng ai lắng lo, nói em dại, em khờ.

Em có buồn và cảm thấy bơ vơ
Mỗi dịp tình nhân, người tặng quà, hò hẹn
Vẫn còn độc thân dù chẳng hề khó, kén
Chỉ biết nhủ thầm duyên chưa tới mà thôi!

Em có buồn cũng đừng vội nghen em
Tình yêu dễ tìm nhưng thường hay tan vỡ
Người ta bảo rằng vì không duyên không nợ
Chẳng qua không đúng người, không đúng lúc..
..mà thôi!

Em có buồn, đừng cười nhạt qua môi
Đừng tự giễu đời vì mình chưa hiểu được
Hạnh phúc là khi chẳng còn gì ao ước
Mà lại bất ngờ có được, lại còn hơn.

Em có buồn vì vài phút cô đơn
Xin đừng yêu để vội vàng khỏa lấp
Bởi biết đâu trên nẻo đời tấp nập
Sẽ gặp một người...

Bài 3 :

Lâu lắm rồi chúng mình không gọi nhau
Để hỏi han như đã từng là bạn
Cũng một thời cùng chia sẻ hoạn nạn
Vậy mà bây giờ chẳng khác gì người dưng..

Bài 4 :

Tự khi nào những tin nhắn hỏi thăm
Ta nhận được chỉ từ người xa lạ?
Đã ngỡ rằng sẽ mãi là tất cả
Nhưng cuối cùng cũng bỏ mặc nhau đi
Đôi lúc buồn cần một người sẻ chia
Chỉ có thể nói với người không biết
Còn những đứa bạn đã từng rất thân thiết
Bận mất rồi
Ở một khoảng trời riêng
Hình như lớn càng nặng thêm ưu phiền
Giá chúng mình trở lại thời thơ trẻ
Cùng vui buồn, khóc cười cùng chia sẻ
Nhưng chắc là
muộn mất rồi phải không?
Người ta lớn
Nỗi buồn càng mênh mông...

Bài 5 :

Cắn chặt môi để dằn mình đừng khóc
Mà mắt em vẫn ướt đẫm đấy thôi!
Nắm tay nhau nghe buốt giá tim mình
Nên anh biết, chia xa là có thật.?
Ôi! Đêm nay nỗi nhớ lại ùa về…
Anh không thể quên em như lời anh thầm hứa
Sao có thể quên nhau khi mình còn nặng nợ
Khi mình chia xa đâu phải hết yêu nhau.
Giờ phương nào? Em đang ở nơi đâu?
Anh không thể đến bên em dù tim mình thôi thúc
Khói thuốc bay giờ không có em nhăn mặt
Ly rượu cay đêm nay chỉ anh uống một mình.
Chúng mình chia xa, vì sao thế em ơi?
Anh đã thức nhiều đêm mà không sao hiểu được
Có lẽ chúng mình kiếp này không duyên số?
Có lẽ đời này mình không đến được nhau?

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2016

La La La...

Sáng thứ 2 đi làm, tự nhiên có một niềm vui lạ. Tủm tỉm cười một cách nhẹ nhàng. Có lẽ do hôm nay mình mặc chiếc váy ren hồng nữ tính, kết tóc và một đôi giầy búp bê cũng màu hồng nốt. Được mọi người khen dịu dàng, chẳng bù cho những hôm trước ăn mặc trẻ trâu :D

Ờ, thì thi thoảng cũng phải đổi phong cách chứ. Thực ra thì mình thích trẻ trâu một tí, thấy nó thoải mái và là đúng con người của mình ^^

Và rồi, con em trong công ty chat bảo Mẹ em ăn cao ngựa có tí mà ăn được bao nhiêu cơm. Ôi vui lắm ạ, niềm vui của mình là mọi người dùng sản phẩm thấy tốt lên.

hehe, tự nhiên miệng cứ nhoẻn một nụ cười thôi ạ :D :D :D

À, hôm qua thấy bạn Nam khoe bạn gái, ờ cũng xinh. Ôi nhưng xin đừng xát muối trái tim tôi :))) cơ mà kệ, mình cũng mừng cho bạn ấy. Bạn ấy thì thiếu gì gái xinh nhở. Còn mình, vẫn độc thân thế thôi. Kệ, cứ cười thôi. hehe

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2016

Thi thoảng, cũng thấy mình cô đơn :D

Ờ, thì đúng là như vậy đấy :D

Cơ mà cũng quen cmnr.

Này nhé, đi làm về, chẳng muốn đi đâu, giờ lại thích ở nhà ngồi viết lách mấy thứ vớ vẩn. Chẳng còn thiết tha nói chuyện chia sẻ với ai. Tự mình viết blog, tự mình ở trong thế giới của mình, tự mình than phiền, chẳng phiền hà đến ai :)

Này nhé, có đồ mới, thì chẳng có ai ngoài mấy con bợn để khoe. Ôi hôm nay 3 đứa trong đội đi mua 3 cái váy, thì 1 đứa về mải móng khoe với chồng nó, 1 đứa khoe với người eo nó, còn mình thì pm ngay cho con bạn thân nhất. Híc híc, thấy con em ngồi cạnh nó pm khoe với chồng nó, mà nghĩ đến ngày xưa, mình có đồ mới cũng khoe ngay với ny :D 

Ôi, kể ra lúc đấy cũng chạnh lòng đấy.

Ấy thế là mình cũng FA được 5 tháng rồi đấy chứ ít đâu, chuẩn bị bước sang tháng thứ 6 rồi. Thời gian trôi cũng nhanh ghê nhỉ? Vậy mà cứ ngỡ như mới ngày hôm qua thôi đấy. Có lẽ, có lẽ vẫn còn hơi nhớ nên cảm thấy nó vẫn thật gần. He he

Mình cũng chả hiểu, sao người ta có thể yêu nhau vội vàng và dễ dàng đến thế nhỉ? Mình thực không hiểu, chả nhẽ yêu một người dễ dàng thế hay sao? Chả nhẽ toàn tâm toàn ý với một người là dễ dàng đến thế à?

Tình yêu, phải gắn liền với tình thương và sự hi sinh với nhau nữa cơ mà. Vì tình yêu cũng chỉ có thời điểm mà thôi, chẳng có cái gì là mãi mãi cả. Vậy nên, muốn sống với nhau lâu dài, cần có tình thương, niềm tin, trách nhiệm và hi sinh cho nhau...

Nói thì nói vậy, chứ mình thấy bây giờ tình yêu nam nữ nó nhỏ bé bỏ xừ ra ấy. Có lẽ mình dành tình thương to lớn hơn cho gia đình, có lẽ nghĩ về gia đình nhiều hơn nên tình yêu với mình như con kiến ấy mà.

Kể ra thì nhiều lúc nghĩ, cuộc sống của mình cũng chả hơn cái đứa sinh viên là bao nhiêu:D Bằng tuổi mình, bọn nó lo tiết kiệm tiền mua nhà, chăm con, các thứ, các kiểu con đà điểu. Vậy mà mình vẫn cứ thong dong, thong dong... Cơ mà, mình sống cuộc đời mình mà, mình có sống cuộc đời họ đâu. Nhìn vào cuộc đời họ sống mình có vui vẻ hơn không? Hay lại buồn thêm. Thế nên, cuộc đời mình mình sống, thế giới mình, mình ở, vui buồn đều ở tâm mình cả. Thành ra, cứ sống đi, sống hết mình, sống vui vẻ và thoải mái, làm những việc mình thích, và không thẹn với lương tâm là oki :)

Và bây giờ, thu âm một bài hát xem giọng mình dạo này còn hay như ngày xưa không. Sau đó, tìm phim để xem, đắp mặt và đi ngủ.

He he

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2016

Ai cũng có thế giới nhỏ của riêng mình

Em yêu...

Có lẽ giờ em đang bận rộn với hàng đống suy nghĩ, nghĩ xem mình nên làm gì tiếp theo. 2 hôm nay không nói chuyện với em, anh cũng có chút hụt hẫng. Cơ mà anh biết em đang muốn yên tĩnh một thời gian. Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn.

Anh đã từng như thế. Đã từng chỉ muốn cuộn tròn trong cái thế giới của mình, để tự mình nghĩ, tự mình cảm nhận. Và anh thấy lúc đó thật tốt.

Chẳng biết nói gì, chỉ biết chúc cho em mọi điều tốt đẹp. Đừng có suy nghĩ nhiều quá. Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.

Cách tốt nhất, có lẽ là nghĩ mọi thứ đơn giản đi, đừng phức tạp hóa vấn đề. Chỉ cần nắm vào bản chất và đích đến, còn râu ria, quẳng cmn đi :)

Và ai cũng có thế giới nhỏ của riêng mình. Chỉ ở nơi đó, mình mới được là chính mình, mình mới hiểu được chuyện gì đang xẩy ra và mình xử lý với nó thế nào. Hãy làm mọi chuyện theo con tim mình mách bảo. Em nhé :)

Bài thơ 5 tháng


5 tháng rồi, tôi vẫn chưa muốn yêu ai
Vẫn thích một mình, muốn lang thang đâu đó
Bỗng thấy cuộc đời này nhiều điều còn bỏ ngỏ
Hà cớ gì vì một người mãi buồn đau?

5 tháng rồi, tôi đã chẳng còn đau
Đã tự đứng dậy, tự mình chiến đấu
Một mình tôi, chẳng cần ai bên cạnh
Vẫn có thể cười nhăn nhở đấy thôi

5 tháng rồi, tôi có chán chường đâu?
Ăn uống vô tư, bạn bè thoải mái
Tôi bỗng nhận thấy cuộc đời này đẹp lắm
Đừng mãi phí hoài vào những thứ không đâu ^^

5 tháng rồi, tôi chẳng chút vấn vương
Để lòng an yên, tâm hồn thanh thản
Tôi chợt nhận ra giữa dòng đời hối hả
Mình cứ lặng lẽ, sống cuộc đời mình thôi!
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design