Thứ Ba, 30 tháng 6, 2020

Cứ thế mà đi!!

Thái Bình những ngày hè nóng bức và oi ả. Ngồi viết những dòng này trong một tâm trạng chẳng thể buồn được mà cũng chẳng thế vui được. Sở dĩ chẳng thể buồn được vì cách ứng xử như vậy. Thật buồn. Cách ứng xử của người Bố dối với một người Con. Không biết nói như thế nào nữa.

Ngoài trời nắng chang chang. Giá nỗi buồn trong lòng cũng được thiêu đốt bởi cái nắng gay gắt đó thì hay biết mấy. Tiếng ve kêu râm ran lại làm mình nhớ lại quãng thời gian ngày xưa - cái thời còn học cấp 2, ôn thi dưới hai hàng cây bạch đàn xanh mát, mải mê đến mức bị ve đái vào vở. Cái ngày ấy, còn Mẹ, gia đình mình vẫn vui. Còn bây giờ, thì toang thật sự.

Toang chỉ vì mình đi lấy chồng. Chỉ vì mình đi tìm hạnh phúc cho riêng mình. Tìm cuộc sống cho mình, sống cho bản thân mình. Thật là nực cười. Tại sao con người ta lại ích kỷ như vậy. Mình đã tìm được tình yêu đích thực của cuộc đời mình. Tại sao lại không ủng hộ mình, mà lại hành xử như vậy. 

Bây giờ, mình không còn cần cái gì nữa cả. Nhất là không có gì. Nhất là Bố mình không có mặt trong ngày cưới của mình. Mình cũng không cần nữa. Mình không còn đủ tình yêu thương và bao dung như trước được nữa. Cái sự ích kỷ và trẻ con của Bố mình đã đạt đến cảnh giới nghiêm trọng rồi. Mình thực sự buồn. Buồn vô cùng.

Cuộc sống mà. Biết làm sao được. Dù sao thì mình cũng tin sau này, Chồng mình sẽ yêu thương mình, Mẹ chồng mình sẽ yêu thương mình, Em chồng mình sẽ yêu thương mình. Coi như một phần ông trời bù đắp cho mình. Chẳng ai lấy hết của ai một thứ gì cả. Có đúng không nhỉ. 

Haizzz!!! Ngoài trời nắng nóng. Cái nắng nóng làm vải bị bạc màu. Nó bạc như cái sự bạc bẽo của lòng người vậy!!

Thôi kệ!!!!

Cứ thế mà đi!!!

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2020

Tủi Thân

Mẹ ơi!!!!

Mẹ ở đâu rồi!!! Mẹ có nhìn thấy con không???

Hôm nay con đi viện. Bác sĩ nặn mủ, lấy cái vòi như trước Mẹ từng lấy cho con đó. Đau lắm Mẹ ạ. Một mình con, con cũng tủi thân, nhưng mà chả sao cả. Lúc đó, con chỉ nghĩ đến Mẹ thôi. Chỉ gọi Mẹ thôi. Như ngày xưa con từng bị khâu ở chân, rồi lúc khâu, con cứ nép vào lòng Mẹ ấy. Lúc đó con cảm thấy thật yên tâm.

Con tủi thân lắm Mẹ ạ. Về gọi điện cho Bố. Bố chả được lời hỏi thăm, có đau không, hết nhiều tiền không? Chán!!! Chuyện gì bàn với Bố, thì Bố cứ gạt phắc đi. Con tủi thân vô cùng. Bố cũng là Bố của con mà. Con tôn trọng Bố mà. Ấy thế mà Mẹ ơi!!!

Sao Mẹ mất sớm. Để chị em con như vậy chứ. Huhuh. Đến lúc lập gia đình rồi, chắc con vẫn chưa yên đâu Mẹ à. Con yêu Tuệ, muốn lấy Tuệ, mà gặp bao nhiêu sóng gió.

Mẹ à, Mẹ ơi!!!!

Con nhớ Mẹ!!!

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2020

Buồn ghê gớm. Một nỗi buồn mãi chẳng dứt

Dạo này mình hay tủi thân quá. Cứ nhìn nhà người ta khi cưới có Bố Mẹ, có Anh Em mà mình chạnh lòng. Bởi mình nghĩ một tương lai không xa. Trong đám cưới của mình, không có hình bóng của 2 người thân thiết nhất với mình. Là Bố mình và Em mình.

Người yêu mình bảo là: Em đừng nghĩ nữa, đừng than vãn nữa. Ô kìa. Ai muốn nghĩ. Ai muốn than vãn. Nhưng với một đứa nhạy cảm như mình. Chỉ cần nhìn người ta trong lúc khó khăn nhất, trong những thời điểm quan trọng nhất, có người thân ở bên cạnh. Còn mình thì không. Mình không khỏi chạnh lòng sao được.

Mình đâu có làm nên tội tình gì. Tại sao lại bỏ mặc mình. Tại sao lại như thế cơ chứ. Mình đã sống cho đi như thế nào. Tại sao không lắng nghe mình. Chỉ vì mình yêu một người không theo ý của họ, không theo ý của thiên hạ. Mình sống cuộc đời của mình. Mình cưới cho mình mà. Có cưới cho người khác đâu cơ chứ.

Mình buồn thật buồn. Buồn vô cùng. Thôi coi như kiếp trước mình mắc nợ họ. Kiếp này mình trả.

Cuộc đời sao thấy bạc bẽo quá. Bạc bẽo ngay trong gia đình của mình.


Thằng em mình. Mình nhắn tin nó còn không thèm trả lời mình. Mình buồn. Mình yêu thương nó đến nhường nào. Vậy mà.


Buồn vô cùng. Mình chỉ muốn khóc thôi. Mình thấy đơn độc và cô đơn. 

Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2019

Nhớ Nhà

Từ quê lên mà lòng buồn rười rượi, chỉ muốn được ở nhà với Bố, với Em. Chỉ muốn được bình yên đi dạo quanh làng, thăm bà con hàng xóm láng giềng. Cuộc sống sao mà bình yên đến lạ.

Dạo này, mình áp lực quá. Áp lực vì doanh số đè nặng lên đầu. Huhu tưởng chừng đơn giản nhưng lại khó khăn muôn trùng. Nhưng chẳng sao đâu, đây chính là cơ hội thử thách của mình mà, có đúng vậy không nhỉ?

Cuối cùng thì, mình cũng tìm được sự bình yên sau những ngày tháng mệt mỏi. Vụ đi chơi vừa rồi, mình vỡ ra được nhiều điều. Và mình cũng không còn cảm giác buồn mỗi khi nghĩ đến Bố nữa rồi. Bây giờ mình chỉ mong Bố mình sống vui vẻ, mạnh khỏe, là mình từng lắm rồi.

Ở đâu đó lại vang lên giọng ca của ca sĩ Tùng Dương với bà Mẹ Tôi. Nhớ Mẹ quá. Giá còn Mẹ. Nhưng mà thôi, người mất thì cũng mất rồi. Việc mình cần làm là cầu mong cho linh hồn của Mẹ ở dưới suối vàng được thanh thản có đúng không?

Hà Nội bước vào những ngày cuối thu đầu đông. Bỗng nhớ thằng em da diết. Nhớ năm ngoái nó đi làm về muộn, lúc nào cũng nhắn chị cắm cho em ấm nước. Ấy thế mà giờ nó đã ra ở với bạn, tự chăm lo cho cuộc sống của mình được rồi. Mình cũng thấy mừng cho nó. Vui lắm!!! Nó cũng tự lập rồi đấy!!!

Hà Nội mùa thu. nhớ nhà!!!

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2019

Hà Nội Mùa Thu

Hà Nội buổi sáng mua thu trong lành mát dịu. Mở một bản nhạc yêu thích. Đón những tia nắng vàng óng ả nhảy nhót trong phòng. Cuộc sống này thật nhẹ nhàng và bình yên biết nhường nào.

Ai biết rằng tương lai sẽ có bão. Đó là việc của tương lai. Đó là những thứ chưa xảy ra. Vì vậy, chúng ta cứ ung dung và thư thái mà tận hưởng những ngày tháng yên bình này đi. Bởi hạnh phúc không phải là đích đến mà là quá trình.

Tháng 9 yêu dấu. Tháng dương thì sinh nhật mình. Còn tháng âm thì giỗ Mẹ mình. Âm và Dương. Đều vào tháng 9 cả. Có khi nào đây là định mệnh?

Hôm qua giỗ Mẹ. Mình tiếc rằng đã không lưu lại được bức ảnh nào. Cảnh mà các dì dậy sớm giúp mình sắp cơm, đi chợ, rửa bát. Thật không biết nói gì hơn. Thật lòng cảm ơn các dì đã thương Mẹ mình biết nhường nào. Để bao dung và vị tha những lỗi mà Bố Con mình đã từng mắc phải. Dù rằng các dì luôn nói và nhiều khi trách móc mình. Nhưng thật tâm, luôn thương yêu mình như con của các dì vậy. Mình cảm thấy vô cùng may mắn. Dì út còn làm thức ăn cho mình mang đi :(.

Vậy là cũng xong 3 năm đầu giỗ Mẹ. Người ta bảo là 3 năm mãn tang. Nhưng với mình thì Mẹ lúc nào cũng còn đó, mới như ngày hôm qua thôi. Hai Mẹ con còn cùng nhau đi viện, cùng nhau chinh chiến chống chọi với căn bệnh quái ác. Nhưng có lẽ, tâm mình cũng nên an yên, để cho Mẹ còn được siêu thoát.

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2019

Sao cứ buồn buồn nhỉ

Trưa, chẳng ngủ được. Dậy tự nhiên lại buồn buồn, trống trải, chả muốn làm cái gì cả. Sao thấy mọi thứ bây giờ nó nhạt nhẽo. Mình cần gì? Mình muốn gì? Mình cũng không biết.

Tự nhiên, thèm được yêu thương, thèm được nhõng nhẽo. Cũng 1 năm rồi mình không có cái cảm giác ấy. 1 năm cô đơn và không liên lạc với người cũ. Không vào tường facebook, không care bất cứ một thứ gì. Ok thôi mà. Mọi chuyện rồi sẽ qua. Cứ im lặng rồi sẽ qua thôi.

Rồi thấy chông chênh, thấy buồn. Sao tâm trạng cứ lạ lạ. Không biết nói nên lời thế nào.

Ngày trước, mình còn muốn đi đâu đó. Và giờ, cũng muốn đi. Thôi tối rủ đứa em ra bờ hồ chơi vậy. Thèm cái cảm giác dễ chịu ở Hồ Gươm. Thèm lắm!!!

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2019

Viết cho một ngày Mưa

Hà Nội hôm nay mưa gió. Tình cờ mở ngày này năm xưa ra xem. 6 năm trước. Cũng mưa gió như vậy. Và cũng 3 năm trước, cũng mưa gió như thế. Bỗng nhớ những ngày làm ở FPTShop quá. Nhớ những ngày mưa gió đến công ty, ướt như chuột lột, mải móng lên chấm công. Nhớ cảnh đội áo mưa sụp sụp ở nhà xe lên văn phòng.

Mới đó thôi, mà cũng đã 3 năm rồi. 3 năm qua, nhiều mối quan hệ đã ra đi mãi mãi, chỉ vì những sự hiểu lầm, chỉ vì cái tôi cá nhân, và có lẽ vì nhân duyên đã hết.

Hà Nội hôm nay mưa, hôm nay cũng là chủ nhật. Mình không phải đi làm như mọi tuần. Sáng từ Hải Phòng về, ăn uống no say, lên ngủ một giấc. Dậy xem cuộc đua kỳ thú. Lại bất chợt nhớ những ngày đó, cũng thứ 7, chiều về là mình ngồi xem Bố ơi mình đi đâu thế. Tối chuẩn bị đi chợ, nấu cơm. Cuộc sống cứ bình yên trôi qua như thế thôi nhỉ. Ngày ngày đi làm, tối về nấu cơm, hàn huyên nói chuyện. Cần gì hơn. Nhưng có lẽ con người chưa bao giờ biết đủ, họ luôn muốn hơn thế, muốn hơn thật nhiều.

Trời mưa, mở nhạc phim bản tình ca mùa đông. Thấy nhẹ nhàng quá. Thôi làm việc tiếp đơiiiii. Chơi mãi cũng chán nhờ!!!!
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design