Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

Gồng


Lại một ngày chủ nhật nữa, một ngày chủ nhật như bao ngày

Nỗi buồn ơi, đừng có đeo bám tao nữa.

Cảm xúc ơi, đừng có kéo lý trí của tao xuống nữa.

Lý trí ơi, mạnh mẽ lên đi, đừng có trói buộc suy nghĩ bằng những hình ảnh đó nữa. Đừng xoắn lấy, đừng để tao phải quằn quại gồng mình lên nữa.

Tao lớn rồi mà.

Bao nhiêu lần rồi mà.

Sao tao vẫn trẻ con như vậy ?

Sao tao cứ chìm đắm trong những nỗi ưu tư và muộn phiền như vậy ?

Sao không cho mình một cơ hội khác đi, làm khác đi, làm mới đi, sao cứ chìm đắm trong quá khứ như thế !

25 tuổi rồi cơ mà !

Sắp hết xuân rồi đấy !

Sao cứ để tuổi xuân của mình qua đi bằng những ngày tháng buồn bã như thế này ?

Làm sao lại như thế?

Cứ nhốt mình trong phòng tự kỷ, liệu có làm gì được hơn không ?

Đứng lên đi, ngoài kia thế giới bao la lắm, đâu nhỏ nhoi như căn phòng chật chội nhìn đâu cũng thấy kỷ niệm như thế này !

Rồi cứ ở đây, rồi lại nhớ, rồi lại tiếc, rồi lại buồn !

Thôi mà, đừng như vậy nữa.........

Gồng mình lên, mày mạnh mẽ mà............

Thay Đổi


Hôm qua Mẹ gọi điện hỏi con gái :

Mẹ : Sao lâu nay không gọi về cho Mẹ ?

Con : Công việc con vẫn còn chưa đâu vào đâu, nên con chưa muốn gọi về, sợ ở nhà lo lắng.

.....

Hai mẹ con cứ thế nói chuyện với nhau, rồi mình khoe với Mẹ :

Con : Mẹ ơi, con được trúng thưởng chương trình làm tóc miễn phí, thứ 2 tuần sau con đi làm tóc Mẹ à !

Mẹ : làm gì mà làm, không làm, mày làm về đây tạo cạo trọc...

Con : bây giờ con lớn rồi mà Mẹ, phải thay đổi tí chứ, để một kiểu này bao nhiêu năm rồi mà :(

Mẹ : không lớn liếc gì hết, cái răng cái tóc là vóc con người, không cắt !

Nghe xong câu đó mình chỉ cười. Đúng vậy, với Bố Mẹ, con cái dù có lớn đến đâu vẫn chỉ là những đứa trẻ con, vẫn muốn được che chở, bao bọc. À, mà còn câu này nữa của Mẹ mới làm mình buồn cười thêm nè. Mẹ bảo chứ : cô Linh Phương cô để tóc bán được 2 triệu đấy.  Mình bật cười : thôi Mẹ ơi, con có phải ngày xưa nữa đâu, con không bán đâu ! Con để kiểu này lâu rồi, nên thay đổi tí chứ !

Phải rồi, bao nhiêu năm qua, mình vẫn giữ một kiểu tóc vậy, chẳng có tí thay đổi nào. Cứ mỗi lần đi cắt tóc, mình lại sợ, sợ họ cắt quá ngắn cái mái tóc của mình. Còn nhớ hồi đó là năm thứ 1, mình ra tiệm tóc cắt bớt đi, ai ngờ họ cắt rất nhiều của mình. Nhìn xuống nền mà xót xa, xít thì phát khóc ngay lúc đó. Còn bây giờ, chắc chả đến mức như vậy nữa. Lớn rồi mà, sẵn sàng chấp nhận những điều mới !

Phải thay đổi chứ nhỉ, thay đổi để biết những khía cạnh khác của bản thân mình. Cứ lặp đi lặp lại một con đường cũ kỹ thì cũng thấy chán ! Thay đổi để biết mình đẹp hay xấu, mà biết đâu cắt tóc là có nhiều điều may mắn đến với mình thì sao ?

Nhưng, chắc là cũng có nhiều thứ, muốn thay đổi, nhưng mãi chả thay đổi được. Hoặc chỉ thay đổi được một chút còn lại cảm xúc vẫn vậy. Đó chắc là tình yêu !

Tình yêu à, đến bao giờ mới quên lãng được, đến bao giờ mỗi lần nhắm mắt đi ngủ những kỷ niệm cũ không hiện ra. Vẫn gương mặt đó, ánh mắt đó nhưng thấy xa vời quá. Không còn trìu mến như trước. Không còn quan tâm như trước. Cứ lặng lẽ bước đi nhanh qua đời nhau như vậy. Có cảm giác như 2 người đang chạy mưa, chạy để tránh khỏi bị ướt, chỉ muốn chạy nhanh, chạy nhanh đến những nơi an toàn nhất. Không muốn bản thân mình bị ướt để gặp đối phương dù có như thế nào. Tình yêu đôi khi ích kỷ thật đó, cái tôi cá nhân quá lớn hay tình yêu không đủ lớn để bất chấp tất cả ?

Thay đổi thôi, bao nhiêu năm qua ta mộng mị trong cơn mê tình rồi. Giờ là lúc ta tỉnh, tỉnh để thấy ngày mai có cầu vồng !

Tạm biệt mày nhé, mái tóc ngày xưa....

Chia Tay Hoàng Hôn


25 tuổi, kết thúc một mối tình 4.5 năm :) Thấy nhẹ nhàng và có chút buồn. Cũng phải thôi, khi con người ta không còn tìm được tiếng nói chung, khi những xung đột hàng ngày lên đến đỉnh điểm. Cách tốt nhất là giải thoát cho nhau !

Phải, giái thoát. Hãy nghĩ mọi chuyện bình thường đi.

Có người hỏi mình : yêu nhau lâu như vậy, chả nhẽ kết thúc như thế sao ? Biết làm sao được nhỉ. Không kết thúc bây giờ, để sau này đau khổ hơn mới kết thúc sao !

Lần đầu tiên trong đời hiểu sâu sắc cái câu nói : tình chỉ đẹp khi còn dang dở !

Phải rồi, và cũng lần đầu tiên trong đời mình học cách chấp nhận. Và cũng lần đầu tiên trong bao nhiêu năm qua mà chia tay không một câu nói chia tay... Như thế cho nhẹ nhàng, phải không?

Và cũng lần đầu tiên trong bao nhiêu năm qua. Chia tay mà mình không còn cảm thấy hận thù. Mình đã chấp nhận, đã mở lòng và đã nghĩ thoáng hơn. Không còn cảm thấy bị phụ thuộc, dường như đang có một đôi cánh đang nảy nở trên đôi vai của mình. Mình có thể tự một mình bay, tự một mình lo những vấn đề trong cuộc sống mà không cần đến Họ. Một mình mình có thể làm được hết mà, phải không ?

Và mình cảm thấy cuộc đời không bao giờ bất công với một ai. Cánh cửa này đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra. Người ta thường nói "được cái lọ, mất cái chai". Quả chả sai tí nào. Từ ngày chia tay, mình thấy cuộc sống gặp nhiều điều may mắn. Có những may mắn đến bất ngờ :)

Nghĩ cho cùng, đến một lúc nào đó, bạn sẽ nhận ra những người đi qua cuộc đời bạn giống như những người KHÁCH QUA ĐƯỜNG. Họ có thể trọ cả đời hoặc trọ trong một thời gian nhất định. Cái quan trọng là mình cảm thấy hạnh phúc thế nào, và khi họ không còn trọ nữa mình cảm thấy thế nào.

Cứ giữ những kỷ niệm tốt đẹp về nhau. Cuộc đời mà, sống được bao lâu mà cứ hận thù trách cứ nhau.

Phải không nhỉ ?

Hãy cứ nghĩ sự chia tay lần này giống như lúc hoàng hôn kết thúc vậy. Qua một đêm tăm tối, sẽ là bình minh...

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design