Phải, giái thoát. Hãy nghĩ mọi chuyện bình thường đi.
Có người hỏi mình : yêu nhau lâu như vậy, chả nhẽ kết thúc như thế sao ? Biết làm sao được nhỉ. Không kết thúc bây giờ, để sau này đau khổ hơn mới kết thúc sao !
Lần đầu tiên trong đời hiểu sâu sắc cái câu nói : tình chỉ đẹp khi còn dang dở !
Phải rồi, và cũng lần đầu tiên trong đời mình học cách chấp nhận. Và cũng lần đầu tiên trong bao nhiêu năm qua mà chia tay không một câu nói chia tay... Như thế cho nhẹ nhàng, phải không?
Và cũng lần đầu tiên trong bao nhiêu năm qua. Chia tay mà mình không còn cảm thấy hận thù. Mình đã chấp nhận, đã mở lòng và đã nghĩ thoáng hơn. Không còn cảm thấy bị phụ thuộc, dường như đang có một đôi cánh đang nảy nở trên đôi vai của mình. Mình có thể tự một mình bay, tự một mình lo những vấn đề trong cuộc sống mà không cần đến Họ. Một mình mình có thể làm được hết mà, phải không ?
Và mình cảm thấy cuộc đời không bao giờ bất công với một ai. Cánh cửa này đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra. Người ta thường nói "được cái lọ, mất cái chai". Quả chả sai tí nào. Từ ngày chia tay, mình thấy cuộc sống gặp nhiều điều may mắn. Có những may mắn đến bất ngờ :)
Nghĩ cho cùng, đến một lúc nào đó, bạn sẽ nhận ra những người đi qua cuộc đời bạn giống như những người KHÁCH QUA ĐƯỜNG. Họ có thể trọ cả đời hoặc trọ trong một thời gian nhất định. Cái quan trọng là mình cảm thấy hạnh phúc thế nào, và khi họ không còn trọ nữa mình cảm thấy thế nào.
Cứ giữ những kỷ niệm tốt đẹp về nhau. Cuộc đời mà, sống được bao lâu mà cứ hận thù trách cứ nhau.
Phải không nhỉ ?
Hãy cứ nghĩ sự chia tay lần này giống như lúc hoàng hôn kết thúc vậy. Qua một đêm tăm tối, sẽ là bình minh...

0 nhận xét:
Đăng nhận xét