Lâu lắm rồi con không viết nhật ký. Con bận quá, con mải quá, con mệt quá. Con không có thời gian :( Con nhớ Mẹ thì cũng chỉ để đó, để hằng đêm vắt tay lên trán, con suy nghĩ. Con nghĩ nhiều về gia đình mình, về căn bệnh quái ác của Mẹ, về Bố với nhiều tính cằn nhằn, về đứa em ngang bướng không nghe lời, về Bà nữa...
Ngày xưa con thấy mình thật may mắn. May mắn vì chưa bao giờ có cảm giác mất người thân thiết là như thế nào. Nhìn thấy đứa bạn mất Bố, mất Mẹ hay mất Bà. Con cũng chua xót. Nhưng con không biết nó lại đau đớn như thế nào. Rồi khi tin về căn bệnh quái ác của Mẹ, con sợ, con khóc, đêm nào con cũng khóc. Bác sĩ bảo mẹ chỉ sống được 6 tháng đến 1,5 năm. Lòng con thắt lại. Lần đầu tiên trong đời con thấy đau đớn như vậy.

Rồi mọi chuyện, cũng ổn. Phải không Mẹ.
Mẹ từ Thái Bình lên Hà Nội khám bệnh. Lần lên đó, con cứ hi vọng, hi vọng rất nhiều rằng xét nghiệm ở Thái Bình là có sự nhầm lẫn. Ra đón Mẹ, thấy mẹ vẫn khỏe mạnh. Con mừng. Dáng Mẹ với dáng Dì nhìn từ xa - 2 người đàn bà lam lũ, khổ sở cả đời, dắt díu nhau lên Hà Nội để khám bệnh. Con vừa mừng vừa chua xót. Giá mà Mẹ lên Hà Nội chơi với con, giá mà Mẹ lên Hà Nội để đi du lịch, có phải tốt hơn không?
Con thật ngốc nghếch khi tối hôm đó mua Vịt về cho Mẹ và Dì ăn. Con không biết vịt nó độc như vậy. Dịch phổi của Mẹ lại ra, Mẹ lại khó thở. Hôm sau Mẹ lại đi xe bus đi khám. Con, Mẹ và Dì lên đến viện K là lúc 7h. Trời ơi, sao lại đông thế? Nhiều bệnh nhân đến khám vậy. Con nhìn con sợ, rồi chờ mãi, chờ mãi, mẹ cũng được đi khám, được chụp cắt lớp. Trưa hôm đó, con muốn thuê nhà nghỉ cho Mẹ và Dì nghỉ, nhưng Mẹ và Dì bảo tốn tiền, không muốn thuê. Vậy là 3 người nhà ta nằm ngoài ghế. Dì làm một giấc ngon lành, còn Mẹ thì không ngủ được. Đợt đó Mẹ vẫn khỏe mạnh, mẹ vẫn đi lại được, chỉ có điều hơi khó thở chút. Rồi cái giây phút định mệnh cũng đến. 2h chiều, con lên nhà B của bệnh viện để lấy kết quả xét nghiệm, vào nói chuyện với Bác sĩ. Lại một lần nữa, nhưng câu nói của bác sĩ như sét đánh ngang tai. Con khóc, con và Dì khóc, nhưng chỉ dám đừng từ xa, không dám lại gần Mẹ. Mẹ ngồi đấy, cô đơn quá! Rồi Dì động viên con, con gục vào vai Dì. Bác sĩ lắc đầu và bảo Mẹ phải chọc dịch để làm xét nghiệm. Con với Mẹ lại lên phòng chọc dịch. Nhưng bác sĩ chọc dịch lại đi cơ sở khác để họp, họ bảo con nhờ y tá. Nhưng mà, y tá ở đấy chả ai chọc giúp cả. Con thấy ai cũng bận. Thật kinh khủng cảnh tượng hôm đó. Bệnh nhân không có đủ giường nằm, phải ra ngồi hành lang để truyền hóa chất. Con tưởng tượng trong số đó có Mẹ, và con sợ. Ra ngoài nói với Mẹ là sáng mai mới chọc được dịch. Mẹ thất vọng, mặt mẹ buồn. Mẹ muốn xét nghiệm nhanh để còn về nhà. Mẹ nhớ nhà lắm rồi phải không Mẹ. Rồi Mẹ bảo ở đấy chờ, nhưng con bảo về vì có chờ thì bác sĩ cũng không về. Con lại dắt Mẹ xuống hành lang.... 3 người nhà mình về phòng trọ của con. Tối hôm đấy Mẹ khóc, mẹ khó thở. Rồi con, Tuyến, Dì động viên, Mẹ cũng đỡ nghĩ ngợi đi phần nào. Mẹ còn dậy rửa bát giúp con cơ mà. Hôm sau con nhờ Tuyến đưa Mẹ và Dì đi khám. Sáng chọc dịch, chiều hôm đấy có kết quả. Con ngồi làm mà lòng nóng như lửa đốt. Hơn lúc nào hết, con muốn ở cạnh Mẹ, động viên Mẹ. Rồi lại vào gặp bác sĩ. Con lại trốn ra ngoài khóc. Mẹ vẫn ngồi ghế đó, một mình Mẹ, cô đơn quá. Mẹ cứ bảo :"tao không sao, tao thấy người khỏe mạnh lắm, chắc họ cho về thôi". Rồi họ cho về thật. Con với dì vẫn giấu bệnh của Mẹ. Không dám nói. Con gọi về cho Bố. Bố khóc, em khóc... rồi em đòi Mẹ về luôn.

Dì bảo đưa Mẹ về nhà bác Duyên để Mẹ nghỉ ngơi, sáng hôm sau về. Con bắt taxi cho Mẹ và Dì về nhà bác ý rồi con với Tuyến theo sau. Ai ngờ gần đến nơi thì Dì gọi điện bảo Mẹ đòi về, thằng Hùng nó điện cho Mẹ, nó khóc, nó đòi Mẹ về. Rồi con với Tuyến lại theo Mẹ và Dì ra Giáp Bát. Dáng Mẹ và Dì hôm đó, sẽ chẳng bao giờ con quên được....
Mẹ về Thái Bình rồi sáng hôm sau Dì đưa Mẹ lên viện phổi. Thời gian đấy đúng là đợt gần Tết, Sếp tạo điều kiện cho con về chăm Mẹ. Con được nghỉ hẳn trước 1 tuần để có thời gian về chăm Mẹ. 1 tuần ở viện phổi, họ chưa điều trị gì cho Mẹ, chỉ cho mẹ truyền thuốc bổ gan. Rồi bác sĩ cũng gặp con và nói chuyện, rằng bệnh của Mẹ chưa xác định rõ tế bào ung thư, nên họ không dám truyền hóa chất. Họ muốn ra giêng con với Mẹ lên viện phổi Trung Ương để làm lại xét nghiệm.... Thôi, cũng được, dù sao thì truyền hóa chất vào con sợ. Con muốn Mẹ về ăn tết vui vẻ. Nhưng cái Tết đó, nào có vui vẻ gì. Mùng 1 mẹ khóc, Mẹ khóc vì thằng em quấy phá....cũng là lỗi của con. Vì con không nhịn nó, con không chịu được cái tính ngỗ ngược của nó. Nên con chửi nó. Và thế là nó dỗi. Rồi tối mùng 2, mẹ lại đi tìm nó, chạy theo nó trong đêm. 3 con người cứ đuổi nhau như vậy. Mẹ đuổi theo nó, con đuổi theo Mẹ....

Rồi gia giêng, lên viện phổi Trung Ương. Sáng hôm đấy con bắt Mẹ chờ 15 phút. Mẹ và em Trưởng sốt ruột cứ gọi con liên tục. Con xin lỗi. Đưa mẹ đến đó là 7h30. Con vào làm thủ tục để khám bệnh. Ngỡ ngàng khi họ bắt Mẹ nhập viện. Trong túi đồ của Mẹ mang đi, vẫn còn chai nước đu đủ, vẫn có đủ mọi thứ. Thật may vì Mẹ lo xa mang đi. Vậy là con với Mẹ lại chiến đấu ở viện phổi Trung Ương. Chiều đưa em về, sáng mai đưa Mẹ đi khám. Những ngày ở viện Phổi, chắc chẳng bao giờ quên được Mẹ nhỉ. Giờ mỗi lần vào đó mua sữa cho Mẹ, con nhớ Mẹ và con sợ cái bệnh viện đấy!
Thời gian ở viện phổi, may có Dì và Bố, không con cũng không biết xoay sở ra sao. Rồi con cũng gặp bác sĩ và quyết định cho Mẹ về nhà điều trị, Mẹ cũng muốn ở nhà mà Mẹ nhỉ.....
Câu chuyện còn dài quá.... Nhưng con mệt và cũng không muốn nhớ nữa. Quãng thời gian về nhà chẳng vui vẻ gì. Nhưng con vẫn phải cố gắng cười trước mặt mẹ. Vẫn cố gắng dùng những lời lẽ tốt đẹp nhất để động viên Mẹ.
Trưa nay gọi điện cho Mẹ, Mẹ bảo đang truyền nước - một mình - bụng đói. Bố thì về nhà phơi thóc. Haizzz. Con mới về, con không dám xin nghỉ sáng thứ 7, vì con nghỉ nhiều rồi. Con muốn ở nhà với Mẹ lắm chứ, nhưng con phải kiếm tiền để lo trả nợ, lo tiền thuốc, lo tiền sữa, lo cho cuộc sống của con nữa....Mẹ hãy hiểu cho con nhé!
Con yêu Mẹ!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét