Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016

Hạnh phúc là có một người để yêu thương

Mẹ,

Mấy hôm nay bệnh mẹ càng ngày càng nặng. Mẹ đau nhiều hơn, ho ra máu hàng tuần nay rồi. Đêm Mẹ không ngủ được.

Con nghe, nhưng mà con không còn buồn nhiều như trước nữa, con không còn lo lắng như trước nữa. Vì con đã chuẩn bị sẵn tinh thần.

Con biết, nếu con có buồn cũng chỉ làm chững lại cái hiện tại thôi.

Con biết, nếu con lo lắng, cũng chẳng giải quyết được điều gì.

Cũng bằng giờ năm ngoái, mẹ cũng đau, cũng mệt vì sau 2 đợt truyền hóa chất. Mẹ gầy, tóc Mẹ rụng hết. Con về nhà nhìn tóc Mẹ rụng đi, con sợ hãi, con phải lén núp vào một góc để khóc.

Bình thường, khi viết về Mẹ, con hay khóc. Nhưng giờ, con không thể khóc được nữa rồi. 1 năm qua, nhiều nước mắt với con quá Mẹ nhỉ.

Mẹ cứ bảo con khổ, nhưng con thấy con hạnh phúc mà^^ Hạnh phúc vì con còn được lo lắng cho Mẹ, cho gia đình mình, cho người mà con yêu(bây giờ không còn nữa rồi). 

Nhiều lúc, con cũng ngửa cổ lên trời hỏi : trời ơi, sao cái số con khổ như thế, tại sao, tại sao? Nhưng rồi con nhận ra, nếu con có than, cũng chả giải quyết được việc gì. Chi bằng, tự con vận động, tự con cố gắng, tự con lạc quan, tự con sống tích cực.

Thời gian đó, con phải cảm ơn họ. Cảm ơn họ luôn ở cạnh con, động viên con, trêu cho con cười, chăm sóc khi con ốm :( Nhưng giờ, họ đã bỏ con mà đi rồi Mẹ ạ. Chắc là duyên bọn con chỉ đến thế thôi Mẹ nhỉ.

Dạo này, con nghĩ về họ nhiều hơn, nghĩ về quãng thời gian bọn con ở cạnh nhau, nghĩ về những lúc khó khăn bọn con đã trải qua, nghĩ về những hành động của họ. Và con tiếc nuối. Phải, làm sao không tiếc được Mẹ nhỉ. Nhưng mà, con chọn cách buông rồi. Dù sao thì, như thế sẽ tốt hơn phải không Mẹ.

Mấy đêm nay, nhiều hôm tỉnh giấc, con nghĩ về Mẹ, nghĩ Mẹ đang đau chắc là dữ dội lắm. Nhưng mà con không khóc, con không cho phép mình yếu đuối như trước nữa đâu Mẹ ạ. Nhiều lần đang làm, con nghĩ, nếu không có Mẹ nữa, thì con thế nào nhỉ. Hàng ngày con giữ thói quen gọi điện cho Mẹ để hỏi thăm, bây giờ Mẹ mất, muốn nghe giọng Mẹ, thì con làm thế nào? Con lại lục những tấm ảnh ngày xưa lên, những clip con quay khi Mẹ còn ở viện. Và con nhận thấy, Mẹ khác nhiều quá. Mẹ gầy đi rất nhiều, da mẹ nhăn lại quá nhiều.

Vậy mà, có nhiều lúc, con vô tâm, con cáu gắt lên với Mẹ. Thật sự thì, con luôn muốn cho gia đình mình hòa thuận, con luôn muốn Bố Mẹ đối xử tốt với Bà. Và con thấy thất vọng khi con nói chả ai nghe lời con, nhà mình, vẫn đâu vào đó.

Nhiều lúc về nhà, con thấy không được bình yên, con thấy chán nản. Em thì hư, suốt ngày đi chơi điện tử. Con lại tự hỏi : Nơi đâu bình yên cho mình đây. Nhưng rồi, con lại nghĩ, thôi kệ, kệ, kệ và kệ đi. Bơ đi mà sống.

Phải, con phải bơ thôi. Con chọn niềm vui cho mình, những thứ làm mình lạc quan. Con ghét phải ủ dột, con ghét phải u sầu não nề vì con đã như thế quá nhiều rồi.

Mẹ

Mẹ còn sống được bao lâu nữa:(

Con sẽ được gọi điện cho Mẹ được bao lâu nữa.

Con sẽ được yêu thương Mẹ bao lâu nữa.

Con nhận ra là : hạnh phúc là có một người để yêu thương. Mẹ đi rồi, con thế nào.

Cứ nghĩ đến cảnh, tết về không có Mẹ. Con đã nghĩ, đã nghĩ đến rồi đấy Mẹ. Rồi sao nữa...

Nhưng mà, con vẫn đang hạnh phúc. Mẹ ạ. Vì còn nhiều người quan tâm đến con, vì còn bạn bè luôn ở cạnh con, chân thành với con. Dù rằng, con mới phát hiện ra một sự buồn không hề nhẹ. Nhưng con sẽ đón nhận mọi chuyện bằng một trái tim nhân hậu. Con không muốn người và người sống lại lừa dối nhau. Con ghét sự giả dối. Bất cứ mối quan hệ nào con cũng đặt hai chữ Chân Thành lên hàng đầu. 

Cuộc sống có bao nhiêu đâu, tại sao không Chân Thành với nhau, phải không Mẹ.

Tâm sự với Mẹ thế đủ rồi, con làm việc đây. Việc này khó quá :(

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design