Cuối tuần, lượn về nhà Bà, lái xe qua con đường Vĩnh Ngọc hai hàng cây xanh mướt, cánh đồng bao la bát ngát. Mình chợt nhớ đến cái ngày đầu tiên đi con đường đó, không phải bằng xe máy mà bằng xe bus. Hôm đó là cô đưa mình đi sang nội thành chơi. Thời gian nhanh quá, thoắt cái mà đã mấy năm rồi, và chưa bao giờ mình nghĩ rằng sẽ có ngày mình lại đi dưới con đường ấy bằng chiếc xe máy do mình cầm lái.
Thực sự thì, cuộc sống có nhiều điều mình không ngờ tới mà. Có thể tốt, có thể xấu. Ngày trước mình luôn nghĩ mọi thứ tốt đẹp, luôn tưởng tượng cuộc đời thế này thế kia, luôn hồn nhiên và lạc quan và nghĩ tất cả mọi người ai cũng tốt như mình, cũng vô tư như mình, cũng thật thà như mình. Nhưng qua một số chuyện, mình vỡ ra nhiều điều. Mình học con bạn mình, không suy nghĩ mọi thứ quá tốt đẹp nữa, luôn dự trù một phương án xấu nhất để không bị hụt hẫng. Nhưng không phải vì thế mà mình không yêu đời và nghĩ cuộc đời không tươi đẹp. Mình vẫn luôn nghĩ rằng cuộc đời có vay có trả, vậy nên mỗi ngày thức dậy mình tự nhủ với lòng phải sống thật tốt.
Cái từ "tốt" có lẽ mỗi người sẽ có một cách định nghĩa khác nhau. Với mình tốt chỉ đơn giản là yêu thương và quan tâm gia đình mình, giúp đỡ bạn mình lúc gặp khó khăn, sống thẳng thắn và thật thà, không vu lợi cá nhân và không lợi dụng ai. Chỉ đơn giản vậy thôi!
Hôm nay trời bắt đầu nóng, và cũng sắp đến 30.4 rồi. Chỉ còn 20 ngày nữa thôi. Mình lại nhớ 30.4 năm ngoái........ heeeeeeeeeeeeeeeee not bad ^^
Dù sao thì, mọi chuyện cũng đang dần trôi qua rồi. Mỗi ngày mình học cách đối mặt với nó. Một Mình. Cũng hơi buồn một chút, nhưng sẽ nhanh thôi, mỗi ngày một chút, làm bạn với cô đơn cũng thú vị mà.
Cũng có nhiều người quan tâm mình, nhưng mà chắc là từ người mình không thích nên vẫn thấy cô đơn.
Hehe, dù thế nào thì tuần sau được về nhà rồi. Nhưng chắc không được ở nhà, lại lên viện. Haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz
Mình ghét bệnh viện!
Muốn được về nhà, muốn Mẹ khỏe mạnh, muốn thấy Mẹ đạp xe như trước, quát to như trước, mặc quần áo lao động như trước.
Tự nhiên, lại nhớ đến lúc mùa màng. Vào vụ gặt ý. Trưa Mẹ vì lo cho đống thóc, vài cọng rơm mà không nằm xuống giường ngủ, ngủ gục xuống bàn. Nghĩ mà thương...
Cả đời lam lũ, cuối đời tưởng chừng thảnh thơi, ai ngờ sóng gió lại ập đến. Hì, biết làm thế nào, phải vui tươi lên thôi nhỉ ^^
Hôm nay, mình tự nhiên nhìn lại bản thân mình. Bỗng thấy mù mịt. Dựa vào nhiều yếu tố rồi chẳng biết mình sẽ đi về đâu. Và thấy trước giờ mình thật giỏi, sao mình lại lạc quan vui tươi được đến vậy. Mình cứ như một người "điếc không sợ súng" vậy ^^
Cuối cùng, một ngày dài, ngủ. Dù sao thì mai trời vẫn sáng mà ^^
Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.
Nhỉ :D
0 nhận xét:
Đăng nhận xét